Chương 59: (Vô Đề)

Người đứng trước cửa không ai khác chính là Trịnh Tuấn Khải- '' kẻ thù'' muôn kiếp của hắn. Nhưng Tuấn Khải lại không đến một mình mà bên cạnh nh còn có một cô gái. Cả lũ quay sang cô gái đó nhìn không chớp ( thật ra là chỉ có bọn hắn thôi nhá) tụi nó thấy thế liền quát:

'' NHÌN CÁI GÌ MÀ NHÌN HẢ''

Tụi hắn giật mình cười trừ:

'' Nào anh có nhìn gì đâu hì hì''

Tụi nó trừng mắt lên như muốn nói

'' Coi trừng đấy''

tụi hắn nổi da gà. Tuấn Khải thấy vậy liền bật cười;

'' Hahahahaha''

Hắn quay sang hắng giọng:

'' Cười đủ chưa?''

Tuán Khải nhìn hắn bằng ánh mắt '' trìu mến'' nói:

'' Đàn ông gì mà thù dai nhớ lâu thế không biết''

Sau câu nói đó thì cả lũ lăn ra cười như trốn trại trừ hắn. Hắn mặt đỏ bừng hất cằm nói:

'' Anh đây là không chấp chú em nhớ'' xong ôm eo nó. Nó thấy vậy thì gạt ra chạy tới chỗ cô gái nói nhỏ:

'' Chị mượn chồng em chút đc k?''

Cô gái đó mỉm cười nói:

'' Tất nhiên rồi ạ''

Rồi nó chạy đến chỗ Khải nói bằng giọng ngọt như mía lùi:

'' Ôi anh iu sao giờ anh mới về?''

Tuấn Khải cũng hiểu nên bắt tay vào vai diễn:

'' Thông cảm cho anh nha em ui dạo này anh bận quá giờ mới về thăm em''

Xong chu môi lên và...........

Mở mắt ra thấy cái vẻ mặt '' đáng yêu' cộng với cái đôi môi'' quyến rũ'' của hắn thì

''AAAAAAAAAAA''

Tuấn Khải vội lấy tay ''phủi đi'' cao giọng nói:

'' Cậu làm cái gì đấy''

Hắn mặt hầm hầm nhưng cũng có chút đắc ý:

'' Thì ''hôn'' anh chứ sao nữa ôi chồi ôi iu lắm cơ ý ra đây em ôm cái nào'' vừa nói vừ tiến đến Tuấn khải làm cậu chạy quanh nhà hắn thì đuổi đằng sau còn mấy người kia thì cười không ngậm đc mồm.

'' Được rồi hai anh chạy thế k thấy mệt à'' Bỗng một giọng nói trong trẻo xuất hiện. Tuấn Khải dừng lại tiến đến cô gái cũng bắt chiếc hắn hất cằm hùng hổ tuyên bố;

'' Vợ tôi đấy. cô ấy tên là Hoàng Mai Anh''

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!