'' Sao thù dai quá vậy?''
Cái gì hắn thù dai sao? thật nực cười mà anh ta trở về làm gì vậy chứ? chẳng nhẽ lại định cướp nó trong tay hắn một lần nữa? Những câu hỏi đó xuất hiện trong đầu hắn khiến hắn càng thêm hoài nghủ hỏi:
'' Mà anh về đây làm gì ?''
Khải mỉm cười mốn trêu hắn một chút nói:
'' Chắc cậu cũng đoán được câu trả lời rồi đúng không?''
Anh ta vừa nói cái gì? chẳng nhẽ lại là sự thật? Lòng ghanh tị của hắn bắt đầu nổi dậy, hắn buôn nó chạy đến chỗ Khải nói:
'' Anh muốn gì?''
Khải nói thẳng:
'' Tôi muốn cướp Hân từ tay anh''
Hắn nghe xong thì dơ tay lên định đánh nhưng bị nó ngăn lại:
'' Anh đang làm gì vậy?''
Thấy nó bênh Khải thì hắn càng tức giận hơn nói:
'' Em không nghe thấy anh ta nói gì sao?''
Nó tỉnh bơ trả lời:
'' Có''
Hắn nói:
'' Em chấp nhận''
Nó gật đầu nói:
'' Đương nhiên''
Tính kiên nhẵn của hắn đã đi quá giới hạn:
'' EM NÓI CÁI GÌ?''
Thấy hành động của hắn thì nó và khải không nhịn được :
'' HAHAHAHAHAHAHA''
Hắn đen mặt nói:
'' Hai người cười cái gi?''
Nó nhịn cười nói:
'' Trời đến cái loạ dấm chua như thế mà anh cũng ăn được sao?''
Hắn ngớ mặt nói:
'' ý em là sao?''
Khải thay nó nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!