'' Là Phạm Thiên Hân''
Giọng nói của hắn vang lên và theo sau là mọi người cả bọn cùng đi vào làm cô ta hoảng loạn. Ả nhìn hắn nói;
'' Anh nói cái gì cô ta là ai?''
Hắn lạnh giọng:
'' Phạm Thiên Hân''
Cô ta nghe đến cái tên ấy thì ngạc nhiên:
'' Không phải cô ta đã chết rồi sao?''
Nó nói;
'' Cô nghĩ tôi chết dễ thế à?''
Ả không tin nhìn nói nói:
'' Sao cô lại lừa tôi chính cô nói cô là em gái ủa Hân mà''
Nó cười nửa miệng:
'' Nếu như tôi không làm vậy thì làm sao biết được cô bịa đặt mọi chuyện theo một hướng khác như vậy''
Ả chối giọng không vững:
'' Tôi.. tôi nói gì cơ cô làm gì có bằng chứ'ng''
Nó nhếch môi cười rồi trong túi áo rút ra chiếc máy ghi am va mở lại cuộc trò chuyện của mình và cô ta ọi nguwofi nghe. Vì đã biết trước nhưng vẫ cố giả vờ ngạc nhiên để đánh lừa ả. Nhỏ và cô uất ức nói;
'' Cô dám nói chúng tôi như thế sao?''
Định đi về phái và chô cô ta cái tát nhưng bị nó ngăn lại nói:
'' Đừng vội chưa đến lúc đấy đâu''
Ả sợ hãi run run nói:
'' Cô nguỵ biệt mọi người đừng tin cô ta cô ta đang giả mạo đấy''
Thấy hành động của ả mà mọi người buồn cười nhưng phải cố nhịn. Nó nói:
'' Cô còn dám nói là bạn tốt của tôi sao? không biết xấu hổ''
Ả không nói gì, nó thấy thế thì lạnh giọng nói tiếp:
'' Cô còn bịa đặt là hai người họ giết mẹ tôi sao?''
Ả run nói:
'' Vậy thì... thì sao?''
Nó đến phía ả và
BỐP.........
Cả bàn tay của nó in trên khuôn mặt ả, cô ta đau đớn nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!