Cả bọn im thin thít nhưng lại có một giọng cười khác chen vào hắn càng đen mặt tưởng là nó nói:
'' Em cười cái gì?''
Nó không hiểu gì nói:
'' Em có cười đâu''
Hắn lấy làm lạ thì quay sang chỗ tiếng cười và cả bọn ngạc nhiên. Người có điệu cười vừa rồi không ai khác chính bà nó. Hắn hơi sợ nói:
'' Dạ con chào bác''
Ba nó lấy lại hình tượng nhìn hắn nói:
'' Ừ vào trong nhà đi''
Nói xong cả bọn theo ba nó vào trong. Ba nó hỏi hắn:
'' Anh đến đây làm gì?''
Hắn không nghĩ là ba nó lại biết chuyện nhanh như vậy. Hắn hơi lúng túng nói:
'' Dạ là do con không hiểu chuyện''
Ba nó cười nhẹ nói:
'' Vậy sao?''
Hắn và cả bọn xanh mặt nhìn ba nó chằm chằm. Ba nó nói tiếp:
'' Được nếu đã vậy thì anh phải chịu hình phạt''
Thôi xong đời anh rồi. Hắn nói:
'' Vâng hình phạt như thế nào cháu cũng làm ạ''
Ba nó hài lòng bói:
'' Nhưng không phải tôi ra mà là Hân ra''
Hắn nghe xong thì chết đứng ai ra chứ nó mà ra thì thôi coi như xong. Nó nghe thế thì mỉm cười quỷ quái quay sang hắn nói:
'' Yên tâm em ra NHẸ lắm''
Hắn nhìn nó nói:
'' Anh biết cái nhẹ của em rồi''
Nó nghiêm mặt nói:
'' Dương Hàn Phong anh nghe đây''
Hắn giơ tay nói:
'' Vâng thưa bà xã''
Nó đỏ mặt nói:
'' Ai là bà xã của anh chứ?''
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!