Chương 41: (Vô Đề)

'' Sao không nói gì đi?''

Nó im lặng chẳng lẽ lại nói hết mọi chuyện vậy thì hắn có tin không. Hắn nhìn nó khinh khỉnh nói:

'' Tôi đã cho cô cơ hội vậy nên đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa''

Nói xong cầm tay Kỳ Mỹ đi về chỗ thì:

'' Dừng lại'' nó hét lên, hắn đứng lại quay mặt nhìn nó, nó hơi ngập ngừng nói:

'' Nếu như tôi nói là có lý do chính đáng thì anh có chịu nghe không?''

Nhỏ và cô ngăn cản:

'' Mày định nói ra đấy à?''

Nó không nói gì chỉ dùng ánh mắt khiêu khích nhìn hắn, hắn nhíu mày nói:

'' Được cô nói đi''

Nó hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh nói:

'' Nếu như tôi nói tôi bị bệnh vì không muốn cho anh lo lắng nên mới rời xa anh thì anh có tin không?'' thật ra nó không định nói chỉ là xem phản ứng của hắn thôi nếu như tốt đẹp thì không biết chừng. Hắn ngạc nhiên cô ta mà bị bệnh sao? Nhưng có bao giờ cô ấy giấu mình chuyện gì đâu? Kỳ Mỹ thấy hắn có vẻ mềm lòng nói:

'' Anh đừng tin lời cô ta cô ta làm thế chỉ muốn lợi dụng anh thôi''

Nó nhíu mày nói:

'' Lợi dụng?''

Kỳ Mỹ nhìn nó vẻ thách thức nói:

'' Không phải lợi dụng thì là gì?''

Nó nhín co ta bằng ánh mắt khinh bỉ nói:

'' Tôi hỏi cô thế anh ta có thứ gì mà tôi không có?''

Cô ta á khẩu vì nó nói quá đúng. Hắn nghi hoặc nhìn nó nói:

'' Bị bệnh? cô khoẻ như thế thì làm sao mà có bệnh được?'

Nó tiếp tục liều mình nói:

'' Bệnh liên quan đến tính mạng chẳng hạn?''

Hắn nhìn nó lo lắng hỏi:

'' Cô thử nói xem?''

Nó vui mừng vì ít ra hắn còn lo ình:

'' Sao tôi phải nói cho anh biết?'' ( phũ quá chị ơi)

Hắn gặt hỏi tiếp:

'' Thế sao cô lại nói cho tôi biết chuyện này?''

Nó nhin hắn nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!