Chương 10: Mất Người Thân

Sáng hôm sau, như mọi khi nó dậy sớm để chuẩn bị đồ ăn sáng cho cả nhà, xong xuôi nó gọi tất cả dậy

'' CẢ NHÀ DẬY ĂN SÁNG ĐI, DẬY ĂN SÁNG ĐI ĐỂ CÒN ĐẾN TRƯỜNG CHENG... CHENG... CHENG...'' nó vừa gọi vừa gõ xoong chảo lung tung beng làm cả căn biệt thự gần như rung chuyển và con người trong nhà trừ nó đều giật mình lập tức năm phút sau có mặt đầy đủ ở bàn ăn và ai cũng tình trạng ngái ngủ vì chưa hoàn hồn. Ăn xong tụi nó và tụi hắn đến trường, mọi người đều dạt sang hai bên để cho tụi nó và tụi hắn đi trong đó có ba ả và ả Mỹ đang mang trên khuôn mặt một nụ cười chết người và nghĩ'' Phạm Thiên Hân mày sẽ phải hối hận vì dám cướp anh Phong khỏi tao tao sẽ ày biết như thế nào là bị mất người mình yêu thương nhất'' ả vừa nghĩ vừa cười và nụ cười đó nó đã nhìn thấy và cũng gần đoán được âm mưu của ả nhưng nó mặc kệ. Trong tiết cô chủ nhiệm, tụi nó và tụi hắn mỗi người một việc: nó

- ngũ, hắn

- nghe nhạc,

- anh và nhỏ chí choé nhau bằng tin nhắn có khi là đối chân nhau, cậu và cô

- nói chuyện với nhau. Đang ngủ thì điện thoại reo chuông:

''Chiều hoàng hôn buông đang dần phai Cô đơn lang thang trôi qua hết tháng ngày dài Khi trong thâm tâm ta luôn biết chẳng có ai kề sát vai mỗi khi buồn vui đau đớn gì

Cuộc đời đã cho tôi niềm tin Nhưng đôi khi mang luôn đi hết chẳng giữ gì Lặng thầm nhìn về một hình bóng đã xa rồi, đã xa rồi Để mình tôi lạnh đôi môi nhạt nhoà thôi

Rồi một mùa thu đã dần qua Đông đến cùng ta Mang những lạnh giá Vì một người ra đi vội vã để tôi đi tìm Trong đêm tôi vẫn đi tìm

Tìm hoài để thấy thấy để để thấy được tình yêu ấy ấy Mãi vẫn mãi luôn còn trong tim này những ký ức ấy vẫn trong tim này

Dù lòng vẫn biết biết biết vẫn biết ai chẳng hề nhớ nhớ nhớ nhớ đến yêu thương bao giờ Nhưng con tim ấy vẫn luôn mong chờ

I'm sorry Baby gal I made you hurt Nơi chúng mình dựng xây, chẳng còn gì Lâu đài đó đổ nát mah gal Bao năm yêu rớt rơi trên sàn Em vứt bỏ ra đi Tìm một nơi mơ màng Em đã giữ điều gì trong những nghĩ suy Why u dun talk to me ?!

Khi những ngôi sao trên trời trò chuyện cùng em mỗi đêm Em gom khúc ca ưu phiền lệ nhoà mình em trong bóng đêm

2 chúng ta chỉ học cách đổ lỗi Anh và em trở nên nóng vội Để chuyện tình úa tàn, và lòng người ngỡ ngàng Nhìn từng giây bẽ bàng trôi wa khẽ khàng

Rồi một mùa thu đã dần qua Đông đến cùng ta Mang những lạnh giá Vì một người ra đi vội vã để tôi đi tìm Trong đêm tôi vẫn đi tìm

Tìm hoài để thấy thấy để để thấy được tình yêu ấy ấy Mãi vẫn mãi luôn còn trong tim này những ký ức ấy vẫn trong tim này

Dù lòng vẫn biết biết biết vẫn biết ai chẳng hề nhớ nhớ nhớ nhớ đến yêu thương bao giờ Nhưng con tim ấy vẫn luôn mong chờ

Chờ một cuộc tình đã mất từ lâu Chờ một kỉ niệm đã lỡ nhạt màu Còn lại điều gì khi kí ức đã vỡ tan Eh yeah

Từng ngày từng ngày trống vắng quanh hiu (Từng ngày từng ngày trống vắng quanh hiu) Lòng còn ngập tràn mênh mang nỗi nhớ (Lòng còn ngập tràn nỗi nhớ thật nhiều) Để rồi vẫn thấy luôn chơ vơ ta với ta Eh yeah eh yeah

Tìm hoài để thấy

thấy để để thấy được tình yêu ấy ấy Mãi vẫn mãi luôn còn trong tim này những ký ức ấy vẫn trong tim này

Dù lòng vẫn biết biết biết vẫn biết ai chẳng hề nhớ nhớ nhớ nhớ đến yêu thương bao giờ Nhưng con tim ấy vẫn luôn mong chờ

Chờ ai...''

Nó nhấc máy và bật dậy, thu dọn sách vở và chạy thật nhanh ra khỏi trường làm cho cả lớp đặc biệt là cô nhỏ và tụi hắn còn ả Mỹ thì cười trong lòng vì âm mưu thành công

chỗ nó--------------------------------------------

Nó gọi điện cho cho chị giúp việc nhà nó:

'' Alo chị à chị thu dọn đồ đạc cho em lát nữa sẽ có người đến lấy''

Chị giúp việc ngạc nhiên tại sao nó lại thế hỏi:

'' Thế đã có chuyện gì xảy ra ạ?''

'' Chị không cần biết đâu à mà chị đừng báo cho các bạn em nha đừng cho họ biết '' nó nói một mạch rồi tắt máy trong lòng thì rất lo lắng

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!