Chương 8: (Vô Đề)

Hôm nay Lương Thừa An gặp Giang Kiều ở đây thật sự là niềm vui bất ngờ.

Nhà hàng tư nhân "Hồng Xá" do dì út Chu Mạn Hồng của anh mở, nói rằng có món ăn mới, mời người trong nhà đến thưởng thức trước, nào ngờ ăn được giữa chừng quý bà Chu Mạn Xảo tạm thời phải đi tăng ca, đồng chí ba Lương Hồng Chương phát huy phẩm chất của người chồng ba tốt, đích thân lái xe đưa vợ đến công ty, bữa cơm gia đình ba người ăn còn lại Lương Thừa An cùng một bàn đầy đồ ăn giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi.

Nhưng hai vợ chồng bọn họ vẫn luôn bận rộn với sự nghiệp, Lương Thừa An bị bỏ rơi riết thành quen, ngược lại cũng không cảm thấy một mình cô đơn, lấy laptop ra mở lên, tự mình ở trong phòng riêng đợi đến khi sắp đóng cửa mới chuẩn bị rời đi.

Từ phòng riêng đi ra, Lương Thừa An gặp hai nhân viên ở hành lang đang tụm vào nhau nói chuyện gì đó, trong đó cô gái thanh tú và cao hơn cầm một chiếc ô trong tay, nói với cô gái còn lại có hai bím tóc: "Em đi đi, chị không dám đi."

"Em cũng không dám á, anh ấy đẹp trai quá đi, em mà đi tới bắt chuyện sẽ có cảm giác giống như lưu manh." Cô gái có hai bím tóc ôm ngực, cường điệu nói: "Quá mạo phạm người đẹp rồi."

"Nói thì nói vậy, nhưng cơn mưa này không biết khi nào...... Ơ, Thừa ca."

Cô gái thanh tú chú ý đến Lương Thừa An đang đi tới, lên tiếng chào hỏi: "Anh định đi về à?"

"Ừ, làm phiền các cô thu dọn phòng riêng." Lương Thừa An cũng khá quen thuộc với các nhân viên trong nhà hàng, sẵn tiện đùa một câu: "Từ xa đã nghe thấy các cô tám chuyện rồi, có chuyện gì mà kích động như vậy?"

Cô gái thanh tú ngượng ngùng cười một cái, chỉ chỉ về phía cửa: "Trời mưa rồi, có vị khách không có ô, chúng em muốn đưa ô cho anh ta...... Đúng rồi, hay là Thừa ca giúp chúng em đưa qua được không, các anh đều là con trai, nói chuyện dễ hơn."

Cô gái nói xong đưa chiếc ô vào tay Lương Thừa An.

"Tôi á?" Lương Thừa An cầm ô hỏi, "Người ở đâu?"

"Ở cửa đó."

Lương Thừa An nhìn qua theo hướng cô gái nói, bóng người đứng dưới mái hiên trú mưa cứ thế đột ngột lọt vào mắt anh, không thể tin nổi nhưng lại phát triển hợp lý.

Cậu thanh niên dưới mái hiên dường như đang chờ mưa tạnh, hoặc như thể đang thả hồn lang thang, hơi nước của cơn mưa đêm làm như đã thấm ướt toàn thân cậu.

So với sự lạnh lùng xa cách của lần gặp đầu tiên, thái độ chủ động táo bạo của lần gặp thứ hai, trên người của Giang Kiều trước mắt lại nhiều thêm một tia mờ mịt không rõ, thân thể gần như hoà tan vào cơn mưa nặng hạt.

Nếu như nói trong buổi biểu diễn kỷ niệm trường ngày hôm đó, Giang Kiều là một con thiên nga trắng quý phái tao nhã, thì lúc này đây cậu lại giống như một con thiên nga nhỏ lạc lối và mong manh.

Lương Thừa An từng đọc một bài tản văn, trong đó có một đoạn thế này —— 'Trong hàng triệu người gặp được em, trong hàng triệu năm, giữa hoang mạc của thời gian vô tận, không sớm một bước cũng không muộn một bước, tình cờ gặp được nhau.' (Trích từ《Yêu》của Trương Ái Linh)

Ngụ ý của câu văn gốc có thể không phù hợp để áp dụng cho anh và Giang Kiều, nhưng vào giờ này phút này, câu nói đó thực sự khiến anh hơi rung động.

"Thừa ca, anh cười cái gì?" Cô gái chú ý thấy khóe môi anh hơi nhếch lên.

"Không có gì."

Lương Thừa An nhìn thấy Giang Kiều có vẻ như muốn rời đi trong cơn mưa, nên vội vã bước tới kéo cậu lại.

Như thể kéo lại được một chú thiên nga nhỏ muốn lao vào rừng mưa.

Đối với Giang Kiều mà nói, việc nhờ Lương Thừa An "giúp đỡ" trước khi lên sân khấu biểu diễn kỷ niệm ngày thành lập trường là việc làm quá đáng nhất mà cậu từng làm trong mười tám năm, sau đó nghĩ lại đều cảm thấy ít nhiều mất tự nhiên và xấu hổ, vất vả mãi mới quên được nhờ cố tình phớt lờ nó, thì kẻ chủ mưu lại bất ngờ xuất hiện ngay trước mặt.

Cậu nhìn Lương Thừa An hỏi: "Tại sao anh ở đây?"

"Đến đây ăn tối." Lương Thừa An kéo cậu xích vào một chút, tránh cho hạt mưa bên ngoài bắn vào người, "Cậu không thấy bên ngoài đang mưa hay sao? Chạy ra ngoài như vậy ướt nhẹp hết."

Vẻ bề ngoài của Giang Kiều tuy có vẻ khó gần, nhưng thực ra đối với lòng tốt của người khác, cậu lại rất sẵn lòng tiếp nhận, giải thích: "Tôi biết, nhưng tại không mang theo ô."

"Cậu sống ở đâu?" Lương Thừa An hỏi với giọng điệu tự nhiên, "Mưa lớn quá, tôi đưa cậu về."

Giang Kiều do dự nhìn anh, cân nhắc một hồi, vẫn là từ chối: "Cám ơn, tôi có thể mượn ô của nhà hàng......"

Lương Thừa An lắc lắc chiếc ô trong tay: "Ngại quá, chiếc ô cuối cùng của nhà hàng đã bị tôi mượn rồi, chỉ có thể uỷ khuất để cậu dùng chung với tôi thôi."

Giang Kiều: "......"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!