Kỷ niệm 850 năm thành lập Kinh Thị, là một sự kiện có ý nghĩa cực kỳ trọng đại đối với toàn thể nhân dân thành phố, để chúc mừng, toà thị chính còn đặc biệt ra thông báo nghỉ ba ngày.
"Hội diễn Xuân Thành" được tổ chức ở nhà hát lớn của Kinh Thị, vào ngồi trong thính phòng đều là lãnh đạo các cơ quan và những người nổi tiếng của các giới, có thể tưởng tượng hiện trường hoành tráng thế nào.
Trần Nhất Minh hôm nay có việc, đến khá trễ, vừa xuống xe liền chạy vội và bên trong nhà hát, trên tay còn cầm điện thoại: "Tôi đến cửa rồi, anh đừng hối nữa! Nhớ giữ chỗ cho tôi, tôi tới liền!!"
Nói xong cậu ta cúi đầu cúp điện thoại, vừa lơ đãng liền đụng vào người khác, cũng may hai bên đều không té ngã, sau khi đứng vững lập tức xin lỗi đối phương: "Thật ngại quá, tôi sơ ý!"
"Không có việc gì —— Ủa, Trần Nhất Minh?" Đối phương nhận ra cậu ta, "Là cậu à!"
Trần Nhất Minh không nghĩ tới người mình đụng vào chính là Chu Nguyên của đại học T, vừa nhận ra đối phương, cậu ta liền nhớ tới chuyện lần trước lừa mình nói Giang Kiều có đối tượng, tức giận trừng hắn một cái: "Là cậu à, tên chuyên nói dối."
Chu Nguyên chẳng hiểu gì: "Cái gì mà tên chuyên nói dối?"
Trần Nhất Minh đau đáu chuyện hội diễn sắp sửa bắt đầu rồi, lười nói nhiều với hắn, lập tức đi vào cổng nhà hát.
Chu Nguyên bước nhanh theo sau, rất có tư thế đập nồi đập chậu hỏi đến cùng: "Nè, cậu đừng đi chớ! Cậu nói ai là tên chuyên nói dối hả? Không cần chịu trách nhiệm với lời nói à!"
Trần Nhất Minh bước chân không ngừng: "Nói anh đó, lần trước anh gạt tôi nói Giang Kiều yêu đương, không phải là bịa đặt sao?"
"Ai cmn bịa đặt hả?!" Chu Nguyên cạn lời, "Cậu không tin cậu đi hỏi thử Lương Thừa An á, hắn ta rõ ràng nhất."
Trần Nhất Minh nhìn hắn một cái: "Nhưng Thừa ca nói nhé, anh ấy nói cậu nói chuyện giống như đánh rắm, khẳng định là giả."
Bước chân Chu Nguyên loạng choạng một cái, thiếu chút nữa té ngã, dần dần nổi nóng: "Lương Thừa An nói tôi đánh rắm? Hắn ta sao có thể không biết xấu hổ mà nói như vậy? Bạn trai Giang Kiều còn không phải là hắn ta hay sao?!"
Lần này đổi thành Trần Nhất Minh thiếu chút nữa té ngã: "Anh nói hươu nói vượn cái gì? Bịa đặt đến tận trên người Thừa ca luôn!"
Chu Nguyên lần trước bị Lương Thừa An chơi một vố, vừa nhớ tới vẫn còn ngứa răng: "Tôi bịa đặt á? Tôi mới là người bị hại có được không, Lương Thừa An chó thật sự!"
Đêm nay nhiều người đến xem hội diễn, giọng hai người nói qua nói lại gây sự chú ý của đám đông, thấy người qua đường liên tiếp nhìn qua, đôi bên liếc nhìn nhau một cái rồi không tiếp tục dây dưa vấn đề này nữa, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với đối phương, để tránh ảnh hưởng đến hình tượng của mình.
Sau khi đi vào, Trần Nhất Minh được vị trí dựa theo số thứ tự, Chu Văn Ngang vừa nhìn thấy cậu ta liền hỏi: "Không phải chú mày nói đến liền hay sao? Làm thế nào lâu như vậy?"
Trần Nhất Minh vẻ mặt cạn lời: "Đừng nói nữa, vừa rồi em đụng phải Chu Nguyên ngay cửa, anh đoán xem hắn nói cái gì?"
"Nói cái gì?" Chu Văn Ngang tò mò hỏi.
Trần Nhất Minh đưa tay lướt qua Chu Văn Ngang, vỗ vỗ vào Lương Thừa An đang gửi tin nhắn WeChat: "Thừa ca, Chu Nguyên nói anh và Giang Kiều đang yêu đương, anh nói có vô lý hay không?"
Lương Thừa An ngẩng đầu nhìn về phía cậu ta: "Chu Nguyên hả?"
"Đúng vậy!" Trần Nhất Minh càng nói càng chưa hết giận, "Em thật sự không nghĩ ra á, cái tên này thua trận banh thôi vậy mà bịa đặt đến trên người anh, em khẳng định là không đồng ý, em chiến đấu với hắn một trận ngay tại chỗ!"
"Bịa đặt?" Lương Thừa An làm như nhớ tới chuyện gì đó, không nhịn được bật cười thành tiếng, "Cảm ơn cậu."
Trần Nhất Minh lúc lắc đầu, không để ý nói: "Đều là huynh đệ, không cần khách khí đâu."
Di động rung lên một cái, Lương Thừa An cúi đầu nhìn, dừng ở tin nhắn Giang Kiều mới gửi tới.
[Người giữ hồ: Xin phép hỗ trợ, có cho không?]
[Tiểu thiên nga: Đồng ý.]
Làm như không có việc gì cất điện thoại di động đi, Lương Thừa An đứng lên khỏi chỗ ngồi: "Tôi ra ngoài một chút, lát nữa trở về."
Chu Văn Ngang tránh ra cho anh đi ra ngoài, thuận miệng hỏi: "Thừa ca cậu đi đâu vậy?"
"Chị dâu các cậu gọi tôi đến giúp đỡ một chút." Lương Thừa An nhẹ nhàng bâng quơ ném xuống một câu này rồi thản nhiên rời đi, để lại Chu Văn Ngang và Trần Nhất Minh nhìn nhau một cái, đầy mặt khiếp sợ: "Chị dâu?!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!