Gia đình Lương Thừa An ở Bình Thành đến mùng ba Tết rồi về Kinh Thị trước, Giang Kiều thì ở nhà tới mùng 8.
Một ngày trước khi quay về trường, Giang Kiều chính thức nói chuyện rõ ràng với Tập Thiến về chuyện của mình và Lương Thừa An, lúc ấy Tập Thiến đang ở thư phòng xem kế hoạch của trường học năm nay, nghe được lời cậu nói, ngẩng đầu nhìn về phía cậu.
"Mẹ cho rằng thái độ của mẹ đã rất rõ ràng." Bà nói, "Con hẳn là cũng hiểu được ý của mẹ."
Giang Kiều đương nhiên biết thái độ của bà, cũng hiểu ý của bà, sở dĩ vẫn luôn chủ động không nhắc đến, là không muốn tranh cãi với bà vào dịp lễ Tết thế này.
Nhưng tóm lại vấn đề vẫn phải giải quyết.
"Con hiểu." Giang Kiều bình tĩnh nói, "Nhưng thực xin lỗi, con không thể nghe lời."
Tập Thiến nhìn cậu hồi lâu, đột nhiên mỉm cười một chút, buông cuốn sổ kế hoạch trong tay xuống: "Không thể nghe lời ư? Giang Kiều, con là đang tỏ rõ lập trường cho mẹ thấy nhân dịp trước khi rời khỏi đây sao?"
Giang Kiều lắc đầu: "Không phải tỏ rõ lập trường, con chỉ là muốn nói chuyện với mẹ."
"Nói chuyện gì?" Tập Thiến dù bận vẫn ung dung nhìn cậu, "Nói con làm như thế nào đang yên đang lành đột nhiên thích một người con trai? Hay là nói con và Lương Thừa An đã bắt đầu từ mấy tháng trước?"
Giang Kiều không phản bác bà, đội trưởng Chu của đồn công an đã nói với cậu, Tập Thiến có đi tìm ông ấy để xem những tấm ảnh chụp lén cậu và Lương Thừa An kia.
Giang Kiều cũng không ngạc nhiên về chuyện này, Tập Thiến luôn có thói quen kiểm soát cậu.
Cậu không nói lời nào, Tập Thiến cho là cậu thừa nhận, lông mày dần dần nhíu lại: "Giang Kiều, mẹ cho rằng con chỉ là nhất thời hứng khởi, con đừng nói với mẹ là con nghiêm túc, mẹ đã nói là mẹ không đồng ý chuyện này."
Trong ấn tượng của Giang Kiều, Tập Thiến đã từng dùng lời nói, hoặc thông qua thái độ để biểu đạt sự "Không đồng ý" rất nhiều lần đối với cậu.
Khi còn nhỏ trên đường về nhà cậu nhìn thấy những đứa trẻ cùng khu nhà chơi trượt patin, liền quấn lấy Tập Thiến đòi mua cho mình, Tập Thiến không đồng ý, cho rằng chuyện đó sẽ chậm trễ thời gian luyện múa của cậu.
Năm đó trường dạy múa bị tố cáo, phụ huynh đến trường học gây náo loạn, cậu bị doạ sợ muốn bỏ khiêu vũ, Tập Thiến không đồng ý.
Khi bạn học đi trại hè cậu muốn đi theo, Tập Thiến không đồng ý, cảm thấy chuyện đó chỉ lãng phí thời gian mà thôi.
Khi cậu muốn đi Kinh Thị, muốn làm học trò của Ngụy Dĩnh, Tập Thiến vẫn là không đồng ý, cuối cùng giằng co hơn hai tháng, lúc cậu đạt được giải quán quân trong một cuộc thi thiếu niên nào đó, Tập Thiến mới xuống nước.
Những việc tương tự còn rất nhiều, thời thơ ấu của cậu ngoại trừ khiêu vũ không có thứ gì khác.
Trong rất nhiều chuyện, Giang Kiều không muốn phản đối Tập Thiến, một là từ nhỏ đến lớn đã quen nhẫn nhịn và thỏa hiệp, hai là cậu thật ra cũng không có thứ gì đặc biệt ham muốn, con đường khiêu vũ này cho dù ngay từ đầu không phải là lựa chọn của cậu, nhưng đúng là cậu cũng đã từng vì nó mà có được rất nhiều niềm vui và sự thỏa mãn.
Lúc nhỏ muốn từ bỏ khiêu vũ, chủ yếu là bị thúc đẩy bởi cảm xúc sợ hãi, cho đến khi cậu trưởng thành, bắt đầu suy nghĩ về nhiều thứ hơn, cậu lại phát hiện cho dù từ bỏ khiêu vũ, cậu cũng không có việc gì khác muốn làm hơn, thế là dưới tình huống mờ mịt như thế, cứ tự nhiên mà đi về phía trước dưới sự thôi thúc của Tập Thiến như mọi khi.
Lương Thừa An xuất hiện là một chuyện ngoài ý muốn, đối phương thoạt nhìn như ôn hòa lễ độ nhưng thật ra mạnh mẽ, phá vỡ được nội tâm kháng cự người khác từ xa ngàn dặm của cậu, chiếm một vị trí trong thế giới trống trải và cằn cỗi của cậu.
Giang Kiều biết ban đầu mình trêu chọc Lương Thừa An xác thật là nhất thời hứng khởi, nhưng ý định muốn ở bên anh ấy hiện giờ lại không phải.
Cậu biết rõ, Lương Thừa An không giống với chuyện muốn học trượt patin, muốn đi trại hè lúc còn nhỏ, những chuyện đó đều là quá khứ, đều là những "Hứng khởi" có thể dễ dàng tử bỏ dưới sự "Không đồng ý" của Tập Thiến.
Chỉ có Lương Thừa An, cho dù dưới tình huống Tập Thiến không đồng ý, vẫn kiên định ý muốn nắm tay cùng nhau đi tới tương lai.
Bất kể là động tác nhíu mày, hay giọng điệu lãnh đạm, đều là điềm báo Tập Thiến đang tức giận, Giang Kiều đã từng nhìn thấy rất rất nhiều lần, cũng đã thỏa hiệp rất rất nhiều lần, nhưng lần này cậu sẽ không lùi bước, nhìn thẳng vào mắt Tập Thiến: "Con là nghiêm túc, không phải nhất thời hứng khởi, cũng không phải đi tìm sự kích thích, con thích Lương Thừa An, cho nên muốn ở bên anh ấy."
Trong giới khiêu vũ này, tình yêu đồng tính cũng không hiếm gặp, Tập Thiến cũng từng gặp rất nhiều, có vài người thậm chí còn lợi dụng phương diện tính hướng này đi tìm sự kích thích để đột phá bình cảnh.
Lương Thừa An cho dù là gia thế hay là điều kiện bản thân đều cực kỳ ưu tú, bà không phủ nhận đó là một lựa chọn rất tốt để yêu đương, nhưng không có nghĩa là Giang Kiều có thể lựa chọn người này.
Từ khi biết chuyện của Giang Kiều và Lương Thừa An cho tới nay, Tập Thiến vẫn luôn nhẫn nại, bà không phải không tức giận, chỉ là vào tình huống lúc ấy, làm một người mẹ, bà đặt sự tức giận của mình ra sau sự an nguy của Giang Kiều.
Sau đó Lương gia rời khỏi Bình Thành, thời gian đó Giang Kiều cũng ngoan ngoãn nghe lời không đi ra ngoài tìm Lương Thừa An, bà cho rằng chuyện này đã dừng lại ở đây, nhưng không ngờ Giang Kiều nói rằng cậu là nghiêm túc.
Một loạt những lời nói này, thành công khơi dậy cơn tức giận bị đè nén kia của Tập Thiến: "Thích? Con mới bao lớn, nói thích gì chứ? Thích là thứ không đáng giá nhất trên thế giới này!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!