Từ Ninh sau khi quấy rối Lương Thừa An không có kết quả đành phải từ bỏ, cuộc thảo luận giữa Giang Kiều và giáo sư Trương Kinh Á cũng đã kết thúc.
Bất kể là giáo viên nào, đối với những học sinh giỏi đều sẽ luôn yêu thích hơn một chút, giáo sư Trương Kinh Á cũng không ngoại lệ.
Bà cười giòn giã kêu Giang Kiều ngồi xuống, nói với những người khác: "Khó trách bạn học Giang Kiều của chúng ta được chào đón như vậy, nếu không phải cô Ngụy của chúng ta không chịu thả người, thì tôi đã muốn đào chân tường rồi."
Lớp học của giáo sư Trương Kinh Á kết thúc mới mười giờ, Giang Kiều thu dọn sách vở chuẩn bị rời đi, Hứa Thiên Ngữ bên cạnh lên tiếng gọi cậu lại, nói bọn họ sẽ đến phòng tập nhảy, hỏi cậu có muốn đi cùng không.
Giang Kiều tuy học cùng lớp với Hứa Thiên Ngữ, nhưng hai người chưa đến mức thân thiết, nói đúng ra, cậu với mọi người đều không thân thiết gì mấy.
Hầu như toàn bộ tinh lực của cậu đều dành cho múa ba lê, các mối quan hệ xã hội rất đơn điệu, với các bạn cùng lớp chỉ có thể xem như sơ giao, thậm chí ngay cả bạn nhảy cùng hợp tác ngoại trừ luyện múa hàng ngày, lúc riêng tư cũng không hề có giao lưu gì khác.
Cậu không rõ hôm nay Hứa Thiên Ngữ đột nhiên ngồi bên cạnh mình, rồi chủ động mời cậu cùng đi đến phòng tập nhảy là vì lý do gì, nhưng hôm nay cậu thật sự có việc, cho nên lịch sự từ chối đối phương: " Xin lỗi, chiều nay tôi có việc."
"Thế à." Hứa Thiên Ngữ cũng không có nài ép, "Vậy tạm biệt."
Giang Kiều cũng không nán lại thêm nữa, xách cặp rời khỏi phòng học bằng cửa sau.
Sau khi cậu đi, Hứa Thiên Ngữ thu hồi vẻ mặt tươi cười, cô gái bên cạnh bước tới nói: "Thiên Ngữ, sao cậu gọi cậu ta vậy?"
"Đều là bạn cùng lớp, sẵn tiện gọi một tiếng. Đi thôi." Hứa Thiên Ngữ giọng điệu lãnh đạm nói, cũng không phải cô có ý tốt gọi cậu ta, chỉ là chuyện bọn họ cô lập Giang Kiều ở hội diễn lần này, đã khiến Ngụy Dĩnh hơi có ý phê bình cô.
Trên đường đến Học viện múa, nhóm Hứa Thiên Ngữ gặp được nhóm Lương Thừa An đi đến nhà thi đấu tập bóng rổ.
Nhà thi đấu và Học viện múa cách nhau rất gần, chuyện sinh viên đội bóng rổ và sinh viên Học viện múa gặp nhau trên đường là chuyện thường tình, chỉ là giữa hai bên không có đề tài chung gì, cũng không tính là thân thiết.
Nhưng kể từ khi Lương Thừa An trở lại trường để học cao học vào năm nay, Hứa Thiên Ngữ đã đến sân bóng rổ tặng đồ uống hai lần.
Tuy Hứa Thiên Ngữ không nói rõ ràng, lúc tặng đồ uống cũng rất hào phóng tặng cho toàn thể người trong đội bóng, nhưng lần nào tặng xong cũng sẽ tìm Lương Thừa An nói chuyện, mọi người đều biết rõ tâm tư của cô nàng.
Từ Ninh nhìn thấy cô, theo bản năng đưa tay huýnh huých vào Lương Thừa An, nhỏ giọng gọi anh một tiếng: "Thừa ca, là nhóm người Hứa Thiên Ngữ."
Lương Thừa An không đáp lại lời của cậu ta, ánh mắt không chút dấu vết tìm một vòng giữa bọn họ, sau khi không thấy người mình muốn tìm thì thu ánh mắt về, sắc mặt lạnh nhạt không nhìn ra đang nghĩ cái gì.
Hứa Thiên Ngữ chủ động đi qua, đầu tiên cô nàng mỉm cười chào hỏi mọi người, sau đó nói với Lương Thừa An: "Lương sư huynh, các anh định đi chơi bóng phải không?"
Trong các trường đại học có một cách nói, cùng ngành cùng thầy gọi là sư huynh sư tỷ, cùng trường gọi là học trưởng học tỷ. Ngành học của Hứa Thiên Ngữ và Lương Thừa An phóng tám sào không tới, nhưng ngay từ đầu đã gọi Lương Thừa An là sư huynh.
"Ừ." Lương Thừa An khẽ gật đầu, lịch sự xã giao vừa đủ, thái độ cũng không gọi là nhiệt tình.
"Học tỷ, câu hỏi này của đằng ấy có phải hơi quá thừa thãi rồi không." Trái lại là Chu Văn Ngang ở bên cạnh trêu chọc một câu, bắt chước câu hỏi của cô nàng: "Các bạn định đi tập nhảy phải không?"
Hứa Thiên Ngữ bị hắn trêu chọc cũng không để ý, thoải mái tự nhiên nói: "Đúng vậy, có bài nhảy mới, đến để làm quen một chút. Sư huynh các anh gần đây luyện bóng thường xuyên như vậy, là vì sắp đấu giao hữu với Đại học T bên cạnh phải không?"
"Thông tin của bạn cũng khá chuẩn đấy." Từ Ninh nói.
"Vậy đến lúc đó chúng em sẽ đi cổ vũ cho các anh, xem các anh tàn sát bọn họ." Hứa Thiên Ngữ nói: "Đúng rồi, tối nay chúng em dự định đi ăn liên hoan, sư huynh các anh có muốn đi cùng không?"
Chu Văn Ngang nhìn sang Lương Thừa An, hắn thấy được Lương Thừa An không hề có chút ý tứ gì với Hứa Thiên Ngữ, đoán anh hẳn là sẽ cự tuyệt, lại nghe thấy Lương Thừa An hỏi: "Lớp các bạn ăn liên hoan à?"
"Xem như là vậy." Hứa Thiên Ngữ cười giải thích: "Chỉ có chúng em, những người tham gia buổi biểu diễn kỷ niệm ngày thành lập trường mà thôi, không có thầy cô, sư huynh các anh đừng lo lắng."
Lương Thừa An không biểu lộ gì hỏi: "Tất cả những người tham gia biểu diễn đều đi sao? Chúng tôi đi có phải sẽ không thích hợp lắm không"
"Sẽ không đâu." Hứa Thiên Ngữ đưa ra lý do mà cô đã nghĩ ra từ sớm: "Đông người náo nhiệt, hơn nữa lần nào liên hoan cũng chỉ có người trong lớp thì nhàm chán lắm, đi cùng sư huynh các anh cũng coi như giao lưu tình cảm mà."
"Được." Lương Thừa An gật gật đầu, "Đã xác định địa điểm chưa?"
Thấy anh đồng ý, Hứa Thiên Ngữ trong lòng vui mừng, vội vàng nói: "Vẫn chưa, sư huynh là người địa phương, có đề nghị gì không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!