Chương 58: (Vô Đề)

Về chuyện của Lương Thừa An, Giang Kiều chưa bao giờ nghĩ tới sẽ lừa dối Tập Thiến mãi, mà là dự định tìm một cơ hội thích hợp rồi nói chuyện đàng hoàng với bà, nhưng tuyệt đối không phải là vào lúc này, tại nơi này.

Lời nói vừa rồi của Trương Triết Bình, khiến ánh mắt mọi người đều tập trung lên người bọn họ. Đối diện với ánh mắt dò hỏi của Tập Thiến, Giang Kiều thầm thở dài một tiếng, đưa tay ra nắm lấy tay của Tập Thiến, thấp giọng nói: "Có chuyện gì về nhà nói tiếp, được không? Mẹ."

Tập Thiến quay đầu lại nhìn Lương Thừa An đang đi theo phía sau một cái, đối phương bình thản nhìn lại, bộ dạng không giống như đã làm chuyện gì trái với lương tâm.

Bà cũng biết hiện tại không phải là lúc thảo luận chuyện này, mặc kệ câu nói của Trương Triết Bình là thật hay giả, đây đều là chuyện của gia đình bà, không cần phải để người ngoài chê cười. Nghĩ như vậy, nên cũng không nhiều lời nữa, ra hiệu cho Giang Kiều lên xe, sau đó tự mình cũng đi lên theo.

Mấy người Chu Mạn Xảo vẫn còn ở lại đồn công an chờ bọn họ, đến khi trở về xử lý xong xuôi mọi việc, đã là hơn nửa đêm.

Di động của Giang Kiều cũng không bị mất, mà là trước đó bị gã Chuột cầm đi, cuối cùng cũng trả lại cho cậu.

Giang Văn Hiên không biết làm thế nào tìm tới được đồn công an, sau khi biết Giang Kiều bị bắt cóc vây quanh cậu ân cần hỏi han, Tập Thiến không muốn phản ứng với ông ta, quay đầu nói cám ơn với mấy người Chu Mạn Xảo.

Tuy rằng trong lòng bà có vài điều nghi vấn đối với chuyện giữa Giang Kiều và Lương Thừa An, nhưng khi Giang Kiều gặp nguy hiểm, xác thật là mấy người Chu Mạn Xảo đã liên hệ cảnh sát trước tiên để cứu người, ân tình này bất kể thế nào bà cũng phải ghi nhớ.

"Đại ân không lời nào cảm tạ hết được, nếu sau này có chuyện gì tôi có thể giúp đỡ, nhất định đừng khách sáo với tôi." Tập Thiến khẩn thiết nói, trao đổi số điện thoại với Chu Mạn Xảo.

Bên kia Giang Văn Hiên cũng chạy tới trao đổi danh thiếp, cứ luôn miệng nói lời cảm tạ, Tập Thiến tuy rằng không quen nhìn ông ta, nhưng cũng không làm mất thể diện của ông ta.

Giang Kiều và Lương Thừa An chờ ở một bên, nhân lúc mấy người lớn nói chuyện với nhau, Lương Thừa An thấp giọng hỏi: "Chút nữa anh cùng em trở về nhé?"

"Không cần." Giang Kiều lắc đầu, biết anh đang lo lắng cái gì, nhưng nếu Lương Thừa An ở đó nói chuyện, sợ là càng thêm kích thích Tập Thiến, "Tự mình em giải quyết sẽ dễ hơn một chút."

Lương Thừa An lại im lặng, hai người ăn ý duy trì khoảng cách 1 mét.

Sau khi người hai nhà nói chuyện với nhau một hồi, Tập Thiến quay đầu lại nói với Giang Kiều: "Giang Kiều, về nhà thôi."

Giang Kiều biết trở về nhà mới là vở kịch lớn, cũng không nói gì thêm, theo bà lên xe, xe của Giang Văn Hiên đậu ở phía sau.

Sau khi xe bọn họ rời đi, Chu Mạn Xảo hỏi Lương Thừa An: "Ba mẹ của Giang Kiều ——"

"Bọn họ ly hôn." Lương Thừa An nói, "Vừa rồi xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, mẹ của Giang Kiều đã biết chuyện của con và Giang Kiều."

Anh lo lắng nhìn theo hướng chiếc xe rời đi, nếu có thể, anh tất nhiên là muốn chia sẻ trách nhiệm cùng với Giang Kiều, nhưng bất kể nói thế nào, ở trong mắt Tập Thiến anh cũng chỉ là người ngoài, trong tình huống này, nếu anh bất chấp tất cả đi theo, thì sẽ chỉ tăng thêm phiền toái cho Giang Kiều mà thôi.

Xe Giang Văn Hiên vẫn luôn đi theo phía sau Tập Thiến, nhưng khi đến nhà rồi, Tập Thiến vẫn như mọi khi không cho ông ta vào cửa, Giang Văn Hiên lòng vòng ngoài cửa hai vòng, cuối cùng đành phải bất đắc dĩ rời đi.

Tập Thiến mở cửa vào nhà, cởi áo khoác theo thói quen mới phát hiện mình còn đang mặc áo khoác của Lương Thừa An.

Bà nhớ lại tối nay khi công an đi tìm Giang Kiều, Lương Thừa An nhất quyết đòi đi cùng, lúc ấy bà chỉ cho rằng cậu ta có quan hệ tốt với Giang Kiều, lo lắng cho an nguy của Giang Kiều, cũng không nghĩ nhiều, hiện giờ mới biết sự việc không phải như vậy.

Treo áo khoác ở một bên, bà quay đầu nhìn Giang Kiều đang đi theo phía sau mình.

Giang Kiều hôm nay mặc áo khoác màu nâu nhạt, trên quần áo đều là dấu vết cọ xát với mặt đất, trông bụi bặm dơ bẩn, trên mặt cậu còn có vết xước do lúc giãy giụa ngã trên mặt đất, vết trầy trụa ở cổ tay và cổ chân tuy đã được xử lý, nhưng việc bôi thuốc lên vết thương càng làm cho có vẻ nghiêm trọng hơn.

Cậu lặng lẽ nhìn Tập Thiến, rõ ràng là chờ Tập Thiến lên tiếng.

Trong lòng Tập Thiến đúng là có rất nhiều lời muốn hỏi, nhưng nhìn thấy dáng vẻ chật vật của Giang Kiều, và khi ở đồn công an biết được Trương Triết Bình định làm chuyện gì với cậu, giờ phút này bà không thể nói ra một câu nào.

Bà không dám tưởng tượng khi đối mặt với tình huống như vậy trong lòng Giang Kiều sợ hãi đến thế nào, nếu không phải người của Lương gia kịp thời tìm quan hệ liên hệ với công an, nếu Giang Kiều thật sự chịu thương tổn, thì phải làm sao đây?

Cũng may mọi chuyện đều không xảy ra, sự việc đã được giải quyết kịp thời.

Nhưng mà, sau khi tất cả những lo lắng, sợ hãi rơi xuống đất, bà lại biết được một tin tức khác khiến người ta khiếp sợ, khiếp sợ đến mức bà sợ rằng mình mà mở miệng, là sẽ nói ra những lời khó nghe làm tổn thương đứa con trai vừa mới thoát khỏi nguy hiểm của mình.

Nghĩ đi nghĩ lại, Tập Thiến thật sự không biết nên nói cái gì, cuối cùng chỉ có thể nói một câu: "Thôi, con đi xử lý trước một chút đi."

Trong giọng nói của bà lộ ra vẻ cực kỳ mệt mỏi, nói xong liền đi vào phòng, Giang Kiều biết đêm nay bà chắc chắn lo lắng đến suy sụp rồi, trong lòng không khỏi áy náy, ngập ngừng mở miệng: "Con và Lương Thừa An ——"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!