Giang Kiều không biết chuyện Lương Thừa An thêm WeChat mình bị từ chối, cậu trở về nhà ngay sau khi buổi biểu diễn kết thúc.
Tẩy rửa xong mọi mệt mỏi trên thân thể, cậu nhìn thấy trong hộp thư có video biểu diễn do Ngụy Dĩnh gửi tới, trên WeChat có lời nhắn của cô.
[Giáo sư Ngụy Dĩnh: Video đã được gửi vào email của em, tối nay đừng vội xem lại, ngày mai hãy xem nhé, gần đây vất vả rồi.]
[Giáo sư Nguỵ Dĩnh: Màn trình diễn hôm nay rất thành công, hay hơn bất kỳ màn trình diễn《Thiên Nga》nào trước đây.]
Giang Kiều nhớ lại một chút về trạng thái biểu diễn tối nay, hình như quả thực rất tốt, giống như có thứ gì đó đang bùng cháy trong cơ thể cậu vậy, khiến cậu có một cảm giác thôi thúc muốn giải phóng thông qua khiêu vũ.
Mỗi một lần bật nhảy và xoay vòng, đều giống như mang theo ngọn lửa bất tận, cháy thành những đoá hoa rực rỡ trên mũi chân cậu.
Cảm giác đó ngay cả khi điệu nhảy đã kết thúc cũng hoàn toàn không lắng xuống, làm như lượng dopamine tiết ra quá nhiều khiến người ta hưng phấn, run rẩy.
Dopamine......
Giang Kiều ngẩn người ra, trong đầu chợt lóe lên một ý tưởng, nghĩ đến nụ hôn với Lương Thừa An ở cầu thang trước khi lên sân khấu.
Không gian mờ tối và chật hẹp, âm thanh ái muội dính nhớp, tiếng tim đập nhịp nhàng to rõ, vào thời điểm đó được khuếch đại vô hạn, rõ ràng đã mấy giờ đồng hồ trôi qua, nhưng Giang Kiều có cảm giác nhiệt độ từ lòng bàn tay của Lương Thừa An vẫn còn trên eo mình.
Cách lớp áo mỏng manh, cháy bỏng trên làn da cậu.
Đến khi cậu định thần lại, phát hiện tay mình đã vô thức sờ vào vùng eo mà Lương Thừa An đã x0a nắn tối nay.
Mình tối hôm nay, thực sự táo bạo và phóng túng quá đi.
Giang Kiều suy nghĩ miên man lung tung, ngay cả chóp tai cũng bất giác đỏ bừng lên, đợi lúc cậu phản ứng lại thì phát hiện ra có điểm không đúng.
Phản ứng đầu tiên là "thư giãn trước khi lên sân khấu" quả nhiên có hiệu quả, phản ứng thứ hai là lúc đó rõ ràng đã nói chỉ hôn thôi, Lương Thừa An không giữ lời động tay động chân chạm vào eo cậu.
Nghĩ đến nụ hôn cực kỳ có tính xâm lược của Lương Thừa An, cộng với cái cách anh giữ chặt eo mình không cho phép từ chối, Giang Kiều hơi cau mày, trực giác rằng người này không ôn tồn tao nhã như vẻ bề ngoài, mình không nên bị cảm xúc khống chế mà đi trêu chọc đối phương.
Vẫn là duy trì khoảng cách thôi, giống như chuyện này chưa từng xảy ra.
Sau khi hạ quyết tâm, Giang Kiều bắt đầu xem lại màn trình diễn hôm nay.
Không giống với video bị rung tay do Từ Ninh quay, vị trí camera của Nguỵ Dĩnh rất tốt, hình ảnh vô cùng rõ ràng mượt mà.
Điều chỉnh đèn trong phòng sang chế độ dịu nhẹ, Giang Kiều mở máy chiếu, cả người rúc vào chiếc ghế sofa mềm mại xem màn trình diễn của mình, trong quá trình xem lại, cậu quen phát bình thường một lần trước, sau đó phát lại với tốc độ giảm xuống, ngắt ra từng động tác một, những bài luyện tập bình thường cũng làm như vậy.
Khi thấy khúc nào không hài lòng, cậu đứng dậy khỏi ghế sofa, lặp đi lặp lại việc chỉnh sửa bằng đôi chân trần trên sàn nhà, cho đến khi mình hài lòng mới thôi.
Thời gian từng chút từng chút trôi qua, đồng hồ trên tường chỉ mười hai giờ rưỡi.
Giang Kiều ngáp một cái, video phát đến cuối lần thứ n, như Ngụy Dĩnh đã nói, hiệu quả của lần biểu diễn này quả thực tốt hơn bất kỳ lần luyện tập nào khác.
Xét thấy hiệu quả biểu diễn vượt quá mong đợi, Giang Kiều quyết định tha thứ cho việc Lương Thừa An không giữ lời vào tối nay, người này vẫn là có thể giúp được.
Trước khi đi vào giấc ngủ cậu thầm nghĩ, huống hồ Lương Thừa An đẹp trai, cậu cũng không thiệt, dù sao cậu cũng cảm thấy vui vẻ.
Tương tự như vậy, Lương Thừa An cũng không biết rằng sau khi Giang Kiều đưa anh vào "danh sách không nên tiếp xúc", rồi lại vì sự thành công của màn biểu diễn mà kéo anh ra khỏi danh sách được một nửa.
Sau khi không thêm được bạn bè, Lương Thừa An cũng không vội.
Xét từ thái độ của Giang Kiều, dường như cũng không ý muốn phát triển lâu dài với anh, ngược lại giống như là suy nghĩ nhất thời, nếu anh càng gấp thì càng dễ mắc sai lầm.
Đợi Trần Dục bên kia gửi video qua, anh nhấp vào xem một lượt, bỏ qua các tin nhắc khác của Trần Dục, kêu hắn lấy cho anh một bản sao lịch học của Giang Kiều.
[Trần Dục:... Em thực sự phục rồi, nói ra cũng không có ai tin, Lương đại thiếu gia anh thế mà làm ra loại thủ đoạn nhỏ như vậy.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!