Bởi vì câu nói "Anh đối với em nhất kiến chung tình" của Lương Thừa An, Giang Kiều cả đêm ngủ không ngon.
Kim đồng hồ treo tường chỉ hướng 3 giờ sáng, Lương Thừa An bên cạnh đã ngủ say, anh nằm nghiêng quay về phía Giang Kiều, một tay để hờ lên eo Giang Kiều.
Giang Kiều đếm cừu đi vào giấc ngủ không có kết quả, lặng lẽ thở dài trong bóng đêm.
Lương Thừa An thổ lộ vào lúc giữa đêm, thật là quá phạm quy, sáng mai cậu phải dậy sớm để ngồi máy bay đó.
Ban đầu Giang Kiều kinh ngạc với cụm từ "Nhất kiến chung tình" trong miệng Lương Thừa An, nhưng nghĩ thật kỹ quá trình ở chung với Lương Thừa An thời gian qua, lại cảm thấy đúng là như thế mới hợp tình hợp lý.
Dù sao mối quan hệ ngay từ lúc đầu của hai người, trừ lần ở hội trường là cậu chủ động, còn tất cả những lần khác đều là Lương Thừa An chủ động từng bước một thúc đẩy cậu.
Giang Kiều đang nghĩ ngợi đến xuất thần, thì bên cạnh truyền đến âm thanh sột sột soạt soạt, Lương Thừa An trong lúc ngủ mơ nhích lại gần, dán vào lưng cậu, ôm cậu vào trong lòng.
Cái ôm ấm áp khiến Giang Kiều cảm thấy yên tâm, cậu dựa vào vòng tay của Lương Thừa An, lại nhắm mắt một lần nữa.
Giang Kiều không biết cuối cùng mình ngủ lúc mấy giờ, chỉ cảm thấy vừa mới rơi vào mộng không bao lâu, cái đồng hồ báo thức phiền phức đã reo lên.
Ngủ không đủ dễ khiến tinh thần uể oải, Giang Kiều nằm trên giường, nhìn chằm chằm trần nhà, trong lòng suy xét khả năng đổi vé máy bay.
Lương Thừa An cũng đã thức, tay anh vẫn còn ôm eo Giang Kiều, vừa nghĩ đến hôm nay Giang Kiều phải về nhà, hai người sắp tách ra cả nửa tháng, anh liền nhịn không được siết chặt cánh tay, ôm chặt người vào lòng.
Anh dán lên tai Giang Kiều, nói: "Chào buổi sáng nhé."
Mới vừa tỉnh giấc giọng anh hơi khàn khàn, âm điệu so với ngày thường trầm hơn một bậc, mang theo sự gợi cảm vô tình lộ ra, lúc nói chuyện hơi thở phớt qua tai Giang Kiều, khiến Giang Kiều nhột nhạt một trận.
Giang Kiều sờ sờ lỗ tai: "Chào buổi sáng."
Cậu giơ tay bật đèn, căn phòng ngủ vốn mờ tối trong nháy mắt sáng sủa lên.
Lương Thừa An vẫn đang duy trì tư thế ôm cậu, chân dài dưới chăn cũng đè lên trên đùi cậu: "Thật sự không muốn rời giường mà, vừa ngủ dậy lát nữa lại phải đưa em đi sân bay."
Giang Kiều thường ngày quen chỉnh đồng hồ báo thức sớm hơn một chút, từ nhà đến sân bay đi cao tốc 40 phút là đến, lúc này thời gian vẫn rất dư dả.
Nghe lời nói giống như làm nũng của Lương Thừa An, trái tim cậu không tránh khỏi cũng mềm đi, tuỳ ý để anh ôm mình không nhúc nhích gì: "Vậy nằm thêm một chút cũng được."
Tiếng cười khẽ của Lương Thừa An truyền đến, anh dụi dụi vào hõm vai Giang Kiều, thở dài nói: "Sao em ngoan như vậy? Anh nói cái gì thì là cái đó à?"
Giang Kiều nghĩ thầm, em hoàn toàn là vì buồn ngủ.
Hai người cứ thế nằm thêm hai mươi phút, đồng hồ báo thức vang lên lần thứ hai mới rời giường.
Giang Kiều da trắng, một khi thức đêm là quầng thâm mắt sẽ đặc biệt rõ ràng, Lương Thừa An dễ dàng chú ý tới màu xanh nhạt dưới mắt cậu, tiến lại gần hỏi: "Tối hôm qua ngủ không ngon à?"
Giang Kiều ngáp một cái: "Có hơi mất ngủ."
"Anh ảnh hưởng đến em hả?" Phản ứng đầu tiên của Lương Thừa An là Giang Kiều không quen ngủ chung hai người, nhưng lập tức nghĩ đến trước đó Giang Kiều từng ngủ ở nhà mình, bèn phủ định suy đoán này, "Lần trước ngủ chung cũng không mất ngủ mà, là có chỗ nào không thoải mái sao?"
Anh đưa tay rờ trán Giang Kiều: "Anh xem thử."
Giang Kiều đầu tiên là có chút buồn cười, nhưng nhìn dáng vẻ lo lắng của anh, lại cảm thấy có chút ấm lòng: "Không có không thoải mái, đừng lo lắng, chỉ là mất ngủ đơn thuần."
Lương Thừa An nhẹ nhàng thở ra, nhìn thời gian: "Đi rửa mặt trước đi, chờ lên trên máy bay em lại ngủ bù một lát."
"Được."
Sau khi rửa mặt, Giang Kiều đi đến phòng ngủ tìm quần áo.
Hôm nay cậu mặc chiếc áo khoác lông cừu lần trước mua cùng Lương Thừa An ở Bình Thành, mang chiếc khăn quàng cổ cùng tông màu với Lương Thừa An, thay đồ xong hai người ra cửa, đến quán bán đồ ăn sáng ở cổng tiểu khu để ăn sáng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!