Chương 40: (Vô Đề)

Làm một diễn viên múa ba lê, Giang Kiều từng nâng người khác, cũng từng được người khác nâng lên.

Nhưng chuyện đó hoàn toàn khác với việc Lương Thừa An bế cậu lên bằng cách nâng m ông cậu nhấc hai chân cậu lên khỏi mặt đất vào lúc này, trong tư thế thân mật của hai người lại mang theo sự ái muội, để giữ thăng bằng, hai tay cậu còn ôm cổ Lương Thừa An.

Đặc biệt là cái câu "Thả lỏng một chút, em kẹp vào anh rồi" của Lương Thừa An càng đẩy không khí ái muội lên cao đến mức tận cùng.

Mặt Giang Kiều nóng lên, thân thể giãy giụa muốn thoát xuống dưới, lại bị Lương Thừa An đè phía sau lưng ngăn lại: "Ồn ào cái gì? Không phải buồn ngủ sao?"

Động tác của Giang Kiều dừng lại, nhịn không được nhắc nhở anh: "Lương Thừa An, anh còn chưa chuyển chính thức đó."

Ngụ ý là kêu anh kềm chế một chút.

Lương Thừa An ngửa đầu nhìn cậu: "Vậy ý là sau khi chuyển chính thức thì có thể sao?"

"......" Giang Kiều bị anh hỏi ngẩn người ra, ánh mắt bay lung tung, "Đến lúc đó lại nói."

Lương Thừa An đột nhiên gọi cậu một tiếng: "Giang Kiều, em cúi đầu xuống một chút."

Tư thế kẹp hông thế này, khiến Giang Kiều cao hơn Lương Thừa An gần nửa cái đầu, Giang Kiều không rõ nguyên do hạ thấp đầu xuống: "Hả?"

Trên môi bỗng dưng ấm áp, hai đôi môi vừa chạm vào liền tách ra.

Xúc cảm mềm mại khiến hai mắt Giang Kiều hơi mở to lên, Lương Thừa An cười nói: "Vậy anh tạm ứng trước một chút."

Nói xong liền ôm Giang Kiều đi về hướng phòng ngủ chính, Giang Kiều giơ tay bụm mặt, nóng đến hoảng loạn.

Đến phòng ngủ, Lương Thừa An khom lưng đặt Giang Kiều lên trên giường, Giang Kiều vừa chạm vào giường, lập tức lăn một vòng sang bên cạnh, thuận tay túm lấy chăn cuốn mình thành một cái kén.

Lương Thừa An thấy thế, buồn cười vỗ vỗ chăn, nói: "Tại sao giống trẻ con thế, không ngộp à?"

Giang Kiều cũng cảm thấy hành động của mình hơi trẻ con một chút, lại lăn từ trong chăn ra, quy quy củ củ nằm đàng hoàng trở lại: "Được rồi, đi ngủ."

"Ngủ ngon." Lương Thừa An nhẹ giọng nói một câu, thuận tay tắt đèn, nhấc bên kia tấm chăn lên nằm xuống bên cạnh cậu.

Căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn, Giang Kiều cảm giác được phần nệm bên cạnh hơi lõm xuống, Lương Thừa An nằm trong tầm tay với của cậu, gần đến mức dường như cậu có thể nghe được nhịp thở của đối phương.

Trừ âm thanh này ra, còn có tiếng tim đập không thể nào kềm chế của chính mình.

Rõ ràng nên cảm thấy khẩn trương và không thích hợp, nhưng không hiểu sao Giang Kiều lại cảm thấy an tâm.

"Ngủ ngon." Cậu nhẹ giọng đáp lại một câu, "Lương Thừa An."

***

Có lẽ do uống rượu rồi sau đó thức khuya, giấc ngủ này của Giang Kiều thật sự rất say, ngay cả đồng hồ s1nh lý dậy sớm luôn luôn ổn định cũng không có làm cho cậu tỉnh lại, đến khi cậu mở mắt ra lần nữa, đã là hơn 10 giờ sáng.

Bên kia giường đã không còn ai, Lương Thừa An dậy khi nào cậu cũng không biết.

Giang Kiều nhấc chăn lên chuẩn bị xuống giường thì nhìn thấy đôi dép lê đã để sẵn ở cạnh giường, cậu nhớ rõ tối hôm qua đã để lại dép lê ở phòng khách, hẳn là buổi sáng Lương Thừa An cầm vào.

Hành động chu đáo này của đối phương, khiến khóe môi Giang Kiều hơi cong lên.

Cậu mang dép rời khỏi giường, đi đến bên cửa sổ kéo rèm ra, ánh mặt trời bên ngoài xuyên qua cửa sổ chiếu vào, trong nhà toàn là ánh nắng ấm áp.

Tầm nhìn của căn hộ Lương Thừa An cực kỳ tốt, cửa sổ kính từ trần đến sàn khổng lồ có thể nhìn thấy khung cảnh hồ bán nguyệt lớn ở bên ngoài.

Giang Kiều đứng cạnh giường vươn vai, xoay người đi về mép giường để gấp chăn, bỗng nhiên nhìn thấy bên gối đầu có một tờ giấy ghi chú.

Ghi chú do Lương Thừa An viết, nói với Giang Kiều rằng anh đã đi học, nếu Giang Kiều thức dậy thì gửi tin nhắn cho anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!