Chương 35: (Vô Đề)

Lương Thừa An cũng không ngờ ông ngoại sẽ hỏi một câu này, nếu không phải bận tâm đ ến mặt mũi của mẹ mình, thì suýt chút nữa anh đã bật cười, chỉ có thể nhịn xuống nói: "Hợp khẩu vị, em ấy rất thích, con quên nói với ông ngoại."

Ông ngoại nghe anh nói như vậy, vô cùng hài lòng gật gật đầu: "Vậy ta không có gì muốn hỏi nữa."

Nói rồi dùng khuỷu tay huých huých bà ngoại, bà ngoại cũng nói: "Mẹ cũng không có, thích là được."

Chu Mạn Xảo: "......"

Chu Mạn Xảo đau đầu day day mi tâm, nói với người cha không đáng tin cậy của mình: "Ba, ba hỏi cái gì vậy? Ba có biết tính chất nghiêm trọng của sự việc hay sao?"

Ông ngoại ậm ừ một chút: "Cũng không nghiêm trọng lắm đúng không, nhà chúng ta vẫn rất là tiến bộ."

Lương Thừa An đánh giá cao phần tiến bộ này của ông ngoại, nhân cơ hội nói: "Đúng vậy, tình cảm lại không phân biệt nam nữ......"

"Cho dù tiến bộ đến đâu cũng không được." Chu Mạn Xảo ngắt lời anh, không cho phép có ý kiến, "Mẹ không đồng ý."

Phản ứng của mẹ nằm trong dự đoán của Lương Thừa An, anh nhìn về phía những người còn lại: "Vậy những người khác thì sao? Ông ngoại bà ngoại? Ba? Dì?"

"Chúng ta không có ý kiến, con......" Ông ngoại nói được một nửa, bị bà ngoại bụm chặt miệng, dưới cái nhìn chằm chằm chết người của Chu Mạn Xảo nói: "Mẹ con định đoạt."

Lương Hồng Chương nói: "Mẹ con làm chủ."

Chu Mạn Hồng nói: "Mẹ con quyết định."

Chu Mạn Xảo bày ra tư thế chủ gia đình, hai tay đan lại dựa vào sofa, nhìn Lương Thừa An hỏi: "Con còn có gì muốn nói?"

Lương Thừa An thở dài, hơi tiếc nuối mà nói: "Nếu mọi người đều không giúp được gì, vậy thì con chỉ có thể tự mình nỗ lực."

Lông mày Chu Mạn Xảo giật một cái, nói: "Lương Thừa An, con nghe cho rõ, mẹ nói không đồng ý, là không đồng ý con và Giang Kiều yêu đương, không phải là ý không đồng ý giúp con."

Lương Thừa An đương nhiên biết ý của mẹ, anh chỉ là muốn làm dịu bầu không khí một chút mà thôi, cũng biết nên một vừa hai phải, lập tức thu lại suy nghĩ đùa giỡn, cũng trở nên nghiêm túc: "Mẹ, con đương nhiên biết ý của mẹ, nhưng việc con theo đuổi Giang Kiều không phải đang nói giỡn, con là nghiêm túc."

Chu Mạn Xảo hiểu con trai của mình, biết nó không phải là một người sẽ lấy chuyện tình cảm ra để nói giỡn. Thật ra bà cũng không phải là người cổ hủ như vậy, nhưng tin tức này tới quá đột ngột, trong lúc nhất thời bà vẫn chưa tiêu hóa kịp.

Sau khi nhìn nhau một lúc lâu với Lương Thừa An, bà đứng lên khỏi sofa, ném xuống một câu "Đi theo mẹ đến thư phòng", rồi lập tức đi về hướng thư phòng bên kia.

Lương Thừa An nói với ông ngoại bà ngoại cũng đứng lên theo: "Ông ngoại bà ngoại, hai người đi nghỉ ngơi trước đi, con đi nói chuyện với mẹ của con."

Ông ngoại bà ngoại biết con gái của mình, biết bà không phải là người ngang ngược vô lý, dặn dò Lương Thừa An vài câu nói chuyện với mẹ cho đàng hoàng rồi về phòng trước.

Lương Hồng Chương vỗ vỗ vai con trai: "Đừng chọc mẹ con tức giận, gần đây mẹ con bận rộn việc khai thác con đường Tân Thành rất mệt mỏi, có chuyện gì con nói chuyện với bà ấy cho đàng hoàng, thật sự không được thì cứ từ từ trước đã."

"Con biết." Lương Thừa An gật gật đầu, "Vậy ý ba thế nào?"

"Ba á?" Lương Hồng Chương kéo mắt kính xuống liếc anh một cái, "Vừa rồi không phải ba đã nói sao? Mẹ con làm chủ, chỉ cần bà ấy đồng ý ba chắc chắn cũng không có ý kiến."

Lương Thừa An cười một cái, ở trong nhà này, người mà ba anh yêu nhất chính là mẹ anh, bất kể làm chuyện gì, tất cả đều lấy sự vui vẻ của mẹ anh làm đầu.

Anh nhìn sang dì Chu Mạn Hồng ở một bên, dì làm động tác cố lên với anh.

Lương Thừa An đến thư phòng, sẵn tiện pha cho Chu Mạn Xảo một tách trà nóng, đặt tách trà đến bên cạnh tay bà, nhẹ giọng khuyên nhủ: "Mẹ, còn giận à? Con không phải tới đây nhận sai với mẹ hay sao?"

Chu Mạn Xảo cầm tách trà lên uống một hớp, tức giận không thèm nhìn anh một cái: "Một tách trà mà đã nói là nhận sai? Bộ mẹ dễ tác động như vậy hả?"

Lương Thừa An cũng rất hiểu tính tình của bà, tuy rằng trong việc kinh doanh sấm rền gió cuốn, có danh hiệu là "Người đàn bà thép", nhưng đối với người nhà, bà mạnh miệng mềm lòng hơn rất nhiều.

Ví dụ như vừa rồi, sau khi biết được anh đang theo đuổi Giang Kiều, rõ ràng không đồng ý chuyện này, nhưng vẫn kêu anh đưa Giang Kiều về trước rồi mới quay về nhà.

Lương Thừa An ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh: "Trà này thế nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!