Chương 34: (Vô Đề)

Lương Thừa An cho dù là phương diện học tập hay là đối nhân xử thế, chưa từng khiến Chu Mạn Xảo nhọc lòng, anh trưởng thành sớm hơn so với những đứa trẻ bình thường, đối với việc bà và chồng bận rộn sự nghiệp cũng không hề oán trách, nên đi học thì đi học, nên ra ngoài chơi thì ra ngoài chơi.

Trong ấn tượng của Chu Mạn Xảo, con trai bà dường như không có cả thời kỳ phản nghịch tuổi dậy thì, trong khi những đứa trẻ của nhà khác đang trốn học, đánh nhau và yêu sớm, thì Lương Thừa An lại lần lượt ôm về cho bọn họ hết cúp này tới huy chương vàng nọ.

Bà còn từng hỏi chồng, bọn nhỏ xung quanh đều đang yêu đương, con trai bọn họ thậm chí đối tượng cũng không có, sau này không tìm ra vợ thì làm sao đây, lúc ấy Lương Hồng Chương nói: "Đừng lo nghĩ nhiều như vậy, con cháu có phúc của con cháu."

Hay cho con cháu có phúc của con cháu, thằng nhãi ranh này tẩm ngẩm tầm ngầm đánh chết voi cho bà xem luôn!

Chu Mạn Xảo cảm thấy nghẹn một hơi ngay giữa ngực không lên không xuống, khiến bà vô cùng bực bội, bà hít sâu hai hơi, nói với Chu Mạn Hồng: "Dì gọi điện thoại cho nó, nói nó về nhà ngay một chuyến."

Chu Mạn Hồng vừa định gọi, lại nghe chị mình nói: "Thôi để chị tự gọi vậy, đưa di động cho chị."

"Không phải chị cũng có di động sao?" Chu Mạn Hồng hỏi.

Chu Mạn Xảo cười lạnh một tiếng: "Dì đưa cho chị, tránh để dì mật báo cho nó."

Chu Mạn Hồng: "......" Được rồi, sinh đôi quả nhiên là có cảm ứng tâm linh.

Chu Mạn Xảo dùng điện thoại di động của em gái gọi cho Lương Thừa An, sau khi kết nối Lương Thừa An bên kia gọi một tiếng "Dì", Chu Mạn Hồng ở bên cạnh nghe lén vội vàng nói: "Thừa An à, là mẹ con gọi điện thoại."

Chu Mạn Xảo nhìn em gái một cái, Chu Mạn Hồng rụt rụt cổ, ngậm miệng đứng sang một bên.

Lương Thừa An nghe nói là mẹ mình, quý bà Chu, gọi điện thoại, cười hỏi: "Mẹ, tại sao mẹ dùng điện thoại của dì?"

Chu Mạn Xảo không nói nhiều với anh, trực tiếp hỏi anh: "Bây giờ con đang ở đâu?"

"Đang trên đường đưa Giang Kiều về nhà." Lương Thừa An và Giang Kiều vừa ra khỏi nhà hàng không bao lâu, nghe mẹ hỏi sẵn tiện nhắc một câu, "Mẹ còn nhớ Giang Kiều không? Là người mà mẹ khen múa rất lợi hại trong buổi hội diễn của trường chúng con lần trước."

Giang Kiều nghe anh nói vậy, quay đầu nhìn anh một cái.

Chu Mạn Xảo bị con trai nói như vậy, cơn tức giận trong lòng kia càng nghẹn dữ dội hơn.

Bà có thể không nhớ rõ sao? Lúc ấy bà đúng thật sự là bị đứa nhỏ tên Giang Kiều này làm cho kinh diễm một phen, không chỉ vẻ ngoài đẹp, nền tảng vũ đạo vững chắc, vừa bão táp lại vừa ổn trọng, ưu tú đến mức khiến người ta nhìn một cái đã thấy thích.

Lúc ấy Lương Thừa An còn nói tuổi của cậu ta còn nhỏ, nhưng đã giành được rất nhiều giải thưởng nổi tiếng......

Suy nghĩ của Chu Mạn Xảo dừng lại, đã hiểu ra ý đồ của Lương Thừa An.

Hoá ra bắt đầu từ lúc đó, Lương Thừa An đã có ý với người ta, còn vô tình hữu ý giúp Giang Kiều tạo thiện cảm ở trước mặt bà.

Thằng nhóc giỏi ghê, bao nhiêu mưu mô dùng hết lên người mẹ nó.

Chu Mạn Hồng thấy sắc mặt chị mình khó coi, vội vàng khuyên nhủ: "Đừng nóng giận đừng nóng giận."

Lương Thừa An bên kia nghe được, quan tâm hỏi bà bị làm sao.

Dù sao vẫn đang ở nơi công cộng, Chu Mạn Xảo cũng không muốn làm mất hình tượng, lấy lại tinh thần, cố hết sức bình tĩnh nói: "Mẹ nhớ. Con đưa người về xong trở lại nhà ông bà ngoại một chuyến, có chuyện cần nói với con."

Sáng mai Lương Thừa An không có tiết, nhưng đội bóng rổ hẹn đại học T thi đấu giao hữu, buổi sáng phải đến luyện tập, anh vốn định đêm nay trực tiếp trở về căn chung cư của mình, ngày mai mang đặc sản về nhà sau.

"Chuyện gì ạ? Có quan trọng lắm không?" Anh hỏi.

"Rất quan trọng." Chu Mạn Xảo nói với giọng điệu nhẹ nhàng, "Cũng chỉ ở mức tam đường hội thẩm thôi."

Nói xong liền cúp điện thoại, bò bít tết cũng không định ăn, nhét điện thoại di động của Chu Mạn Hồng vào túi xách của mình, dẫn đầu đi ra ngoài: "Đi về."

Chu Mạn Hồng thầm niệm một câu "A di đà phật" cho Lương Thừa An.

Lúc Lương Thừa An nhận điện thoại là qua bluetooth, suốt quá trình nói chuyện Giang Kiều cũng nghe được, cậu lo lắng nhà Lương Thừa An có việc gấp, lên tiếng: "Nếu không anh về nhà trước đi, em tự mình gọi xe về."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!