Chương 33: (Vô Đề)

Lúc đầu Giang Văn Hiên từ bỏ quyền nuôi dưỡng Giang Kiều thật ra cũng không phải vì ông ta không thích Giang Kiều, ngược lại ông ta rất hài lòng đối với Giang Kiều, Giang Kiều không chỉ có tính cách ngoan ngoãn khiến người ta bớt lo, lại có tài năng về mặt vũ đạo, mỗi lần đi họp phụ huynh ông ta đều rất có thể diện.

Sở dĩ đồng ý với yêu cầu của Tập Thiến là bởi vì ông ta cảm thấy mình còn trẻ, muốn có con trai lúc nào cũng được, không cần thiết phải dây dưa với Tập Thiến vì Giang Kiều, dù sao đi nữa ông ta cũng chịu không nổi tính cách quá cố chấp của Tập Thiến.

Chỉ là số mệnh trêu đùa ông ta, lúc ông ta biết được đời này của mình đều sẽ không thể sinh con được nữa, ông ta mới phát hiện, cho dù thế nào cũng không thể mất đi đứa con trai này.

Tập Thiến có thể nói là nổi cơn thịnh nộ đối với sự lật lọng của ông ta, hai người đánh nhau ở ngay trước mặt luật sư.

Trận khôi hài này dây dưa suốt gần một năm, cuối cùng Giang Kiều vẫn được phán giao cho Tập Thiến, còn Giang Văn Hiên để cứu vãn tình cha con của Giang Kiều đối với ông ta, đã chuyển 20% cổ phần của công ty sang tên Giang Kiều.

Từ 9 tuổi đến 18 tuổi, tình cảm của Giang Kiều đối với Giang Văn Hiên đã không còn lại gì.

Mà đối với Tập Thiến, cậu vẫn luôn biết ơn, cho dù bà dùng danh nghĩa tình yêu thương để kiểm soát cuộc đời của cậu, nhưng ít nhất năm đó bà đã không từ bỏ cậu giống như Giang Văn Hiên.

Bất kể lựa chọn lúc đó là vì hoàn thành giấc mơ chưa hoàn thành của chính bà, hay là vì cái gì, ít nhất bà đối với cậu chắc hẳn là có yêu thương, Giang Kiều vẫn luôn tự an ủi mình như vậy.

Kể xong chuyện của Giang Văn Hiên, Giang Kiều cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

Trò chuyện đúng là phương pháp giải toả áp lực tốt nhất, chỉ là trước kia chưa bao giờ thể hiện như vậy, khi đối diện với ánh mắt đau lòng của Lương Thừa An, cậu ít nhiều cảm thấy hơi ngại ngùng: "...... Đừng nhìn em như vậy."

Lương Thừa An nhìn ra cậu không quen, thu lại tình cảm mà mình biểu lộ ra ngoài, thay đổi đề tài: "Chút nữa đi đâu?"

Giang Kiều đề xuất vài điểm tham quan tương đối nổi tiếng, hỏi anh muốn đi chỗ nào, không ngờ Lương Thừa An lại nói: "Đi xem phim được không? Anh nghe nói phim mới chiếu cũng không tệ lắm."

"Phim á?" Giang Kiều ngạc nhiên nhìn anh, không hiểu nổi hành động chạy đến Bình Thành xem phim của anh, "Anh chắc chứ?"

"Ừ." Lương Thừa An lấy di động ra, tìm được bộ phim mà anh nhắc đến ở trong app, đưa cho Giang Kiều, "Em chọn suất chiếu."

Giang Kiều tiếp nhận điện thoại di động của anh, trên màn hình là bộ phim hài mới chiếu, điểm đánh giá rất cao.

Vào khoảnh khắc nhìn thấy thể loại phim, Giang Kiều đã hiểu được dụng ý của Lương Thừa An, nào có phải anh ấy muốn xem phim, anh ấy chỉ là lo lắng mình sẽ bị Giang Văn Hiên ảnh hưởng, muốn mình được vui vẻ mà thôi.

Cậu ngẩng đầu nhìn về phía Lương Thừa An, anh nhìn cậu với ánh mắt mang ý cười, cằm khẽ hất một cái, ý bảo cậu đặt vé.

Cơn bực bội do đụng phải Giang Văn Hiên vừa rồi đã bị quét đi sạch sẽ, Giang Kiều mím môi cười một cái, chọn suất diễn và chỗ ngồi xong trả điện thoại lại cho Lương Thừa An.

Từ tiệm ăn ra, cách giờ chiếu phim còn khoảng một tiếng, trùng hợp dưới tầng rạp chiếu phim là trung tâm thương mại.

Giang Kiều đi đến cửa hàng đặc sản ở lầu một trước, mỗi lần cậu trở về đều sẽ mang đặc sản cho Ngụy Dĩnh, lần này cậu tính luôn cả phần cho người nhà của Lương Thừa An và Chu Nghiên Nghiên.

Khi tính tiền, Lương Thừa An định trả tiền bị cậu ngăn lại: "Để em tự trả."

Lương Thừa An cũng không tranh giành với cậu, ở bên cạnh chờ cậu.

Giang Kiều trả tiền xong, viết địa chỉ ở Kinh Thị cho cửa hàng, kêu họ gửi giúp qua bưu điện.

Mua đặc sản xong rồi, hai người đến khu thời trang nam ở lầu 3 đi dạo để giết thời gian, khi đi ngang qua một trong những cửa hàng thời trang nam, bước chân Giang Kiều ngừng lại, ánh mắt rơi trên người ma nơ canh trong tủ kính.

Lương Thừa An hỏi: "Muốn mua quần áo à?"

"Vào xem thử." Giang Kiều dẫn đầu đi vào.

Hai người diện mạo xuất chúng, khí chất nổi bật, vừa đi vào đã được nhân viên cửa hàng nhiệt tình chào đón.

Giang Kiều kêu nhân viên lấy giúp cậu chiếc khăn quàng cổ trên người ma nơ canh trong tủ kính, giọng điệu tùy ý hỏi Lương Thừa An: "Anh lạnh không?"

Tố chất thân thể của Lương Thừa An rất tốt, huống chi bên Bình Thành này còn thật sự không lạnh bằng Kinh Thị: "Không lạnh."

"Ồ." Giang Kiều đi sang bên cạnh xem các quần áo khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!