Chương 32: (Vô Đề)

Giang Kiều đang muốn nhắc nhở Lương Thừa An những gì anh nói hồi nãy, đột nhiên nghe được giọng nói từ bên cạnh truyền đến —— "Hai người kia có phải đang yêu đương hay không?"

Yêu đương?

Cậu muốn xem thử là ai to gan ở trường học yêu đương như vậy, đứng tại chỗ nhìn về hướng phát ra âm thanh, chỉ nhìn thấy hai học sinh ở cách đó không xa đang nhìn mình và Lương Thừa An.

Giang Kiều: "......" Kẻ to gan thế mà lại là chính mình.

Một trong hai học sinh đang cầm ly nước trong tay, hẳn là xuống nhà ăn lấy nước, thấy cậu nhìn qua còn nói với bạn: "Anh ta đang nhìn qua!"

Người bạn nói: "Đúng vậy đúng vậy, cậu nói nhỏ một chút! Bị anh ta nghe được thì làm sao đây?"

Giang Kiều "......" Tôi đã nghe thấy rồi, giọng của cậu cũng không nhỏ.

Lương Thừa An cũng nghe thấy, thả bàn tay đang vịn vai Giang Kiều xuống, lộ ra vẻ mặt không nhịn được cười.

Giang Kiều đưa tay kéo khăn quàng cổ lên một chút, che đi nửa dưới khuôn mặt của mình.

Lương Thừa An trêu ghẹo nói: "Tiểu thiên nga, em là đang xấu hổ sao?"

Giang Kiều trừng mắt nhìn anh một cái, giả vờ làm như không có việc gì đi ngang qua hai học sinh kia, chỉ là bước chân hơi nhanh, còn nghe được một người trong đó nghi hoặc nói: "Anh ta trông hơi quen mắt, hình như đã từng gặp ở đâu rồi."

Giang Kiều đi càng nhanh hơn, chớp mắt đã đến cuối đường, thân ảnh biến mất ngay khúc quanh.

Lương Thừa An đi theo, còn thân thiện chào hỏi với hai học sinh kia, sau đó nhìn thấy Giang Kiều đang chờ mình ở đối diện nơi cuối đường.

Anh sải đôi chân dài bước qua, sóng vai đi cùng Giang Kiều.

Trường trung học thực nghiệm là trường cấp 3 kiểu mẫu ở Bình Thành, trang thiết bị trong trường đều rất đầy đủ, môi trường học tập cũng tốt hơn trường bình thường rất nhiều.

Hai người lang thang đi dạo không mục đích ở trong trường, dọc đường Giang Kiều giới thiệu với Lương Thừa An, có lẽ là về tới quê nhà quen thuộc, tư thái của cậu rất thoải mái.

Lương Thừa An hỏi cậu lúc học cấp 3 như thế nào, Giang Kiều nghĩ nghĩ, nói: "Không có gì đặc biệt, lúc đó ngoại trừ đi học thì là luyện múa, em là học sinh ngoại trú, sinh hoạt tương đối đơn giản."

Lương Thừa An nhìn xung quanh con đường trong trường này, làm như có thể nhìn thấy bóng dáng Giang Kiều trước kia lên xuống lớp.

Khi rời đi, Lương Thừa An dừng lại ở hành lang văn hóa ngay cổng trường.

Bên trên có một bản thông báo ghi tất cả các học sinh vinh dự của trường trung học thực nghiệm, trong đó có ảnh chụp và thông tin vắn tắt của Giang Kiều.

Trong ảnh chụp, Giang Kiều mặc đồng phục màu trắng cổ xanh, chắc là hình thẻ được chụp khi vào lớp 10, lúc đó trên mặt cậu vẫn còn nét mũm mĩm trẻ con.

Giang Kiều 16 tuổi, mặc dù dung mạo vẫn hơi có vẻ trẻ con, nhưng cũng không che giấu được khí chất độc đáo và xuất chúng của cậu.

Lương Thừa An thầm nghĩ, lúc ấy nhất định có rất nhiều người thích em ấy, giống như mình, lần đầu tiên gặp mặt là dễ dàng bị em ấy hấp dẫn.

Giang Kiều phát hiện anh đang nhìn ảnh chụp của mình: "Là ảnh chụp năm lớp 10."

"Lớp 10/5, Giang Kiều." Lương Thừa An chậm rãi đọc thông tin bên dưới ảnh chụp, cúi xuống ghé sát vào nhìn, như thể xuyên qua tấm kính gặp được Giang Kiều năm lớp 10.

Từ trường học đi ra đã gần đến giờ cơm chiều, hai người bàn xem ăn cái gì, Giang Kiều đề nghị ăn lẩu: "Mùa đông ăn lẩu là thích hợp nhất."

"Em nói đúng."

Lương Thừa An không có ý kiến gì đối với đề xuất của cậu, hai người tìm một quán lẩu gần đó, Giang Kiều đang kiểm soát ăn uống, phần lớn đồ ăn gọi ra đều vào bụng Lương Thừa An.

Ra khỏi quán lẩu, Lương Thừa An trước hết cùng Giang Kiều về nhà, hai người hẹn giờ gặp mặt vào sáng mai.

Sau khi Giang Kiều về đến nhà, trước tiên tập múa một tiếng, để tránh giống lần trước đi khu nghỉ dưỡng Tương Sơn, chơi một chuyến trở về lên hai cân (khoảng 1kg).

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!