Chương 31: (Vô Đề)

Đi đi về về trong thời gian ba ngày nghỉ tết Dương lịch thật ra rất gấp, lúc đầu Giang Kiều không định trở về Bình Thành, nhưng Tập Thiến đã mua xong vé từ trước, lễ Quốc khánh cậu cũng đã không về, nên dứt khoát trở về một chuyến.

Hôm đó Lương Thừa An hỏi cậu để lấy thông tin vé máy bay, cậu cho rằng đối phương thật sự chỉ là vì đi tiễn mình, không ngờ lại là có ý định đi về chung với cậu.

Đột nhiên nghe được lời này của Lương Thừa An, nói không kinh ngạc là gạt người, thậm chí có chút vui mừng bất ngờ —— Lời mời ban đầu chưa nói ra khỏi miệng, trong lúc vô tình thế mà đã được đối phương hoàn thành rồi.

Lương Thừa An thấy cậu ngơ ngẩn nhìn mình, trêu chọc hỏi: "Sao không nói lời nào? Không hoan nghênh anh à?"

Giang Kiều phản bác: "Đương nhiên không phải, chỉ là quá kinh ngạc."

"Chỉ kinh ngạc, không phải kinh hỉ sao?" Lương Thừa An hỏi.

Giang Kiều khẽ nói: "Một xíu xiu thôi."

Lương Thừa An đưa tay búng nhẹ vào trán cậu một cái: "Cãi bướng."

Lên máy bay, Lương Thừa An đổi chỗ ngồi với người ta, đổi đến bên cạnh Giang Kiều.

Từ Kinh Thị đến Bình Thành hơn một tiếng, Giang Kiều biết được Lương Thừa An còn chưa đặt khách sạn, mở app ra đặt cho anh một khách sạn ở gần nhà mình.

Đặt xong khách sạn, cậu nghĩ xem sau khi về đến nhà mình phải tìm lý do gì để ra ngoài, Lương Thừa An hiếm khi đến được một chuyến, nói chung không thể nào để anh ở một mình mãi trong khách sạn.

Cậu suy nghĩ ra một lô một lốc lý do, nhưng không ngờ lúc máy bay vừa đáp thì nhận được tin nhắn của Tập Thiến, nói bà đột ngột phải đi công tác một chuyến, không thể tới sân bay đón cậu.

Tin nhắn gửi tới nửa tiếng trước, lúc ấy cậu còn ở trên máy bay, Tập Thiến phải đi công tác một tuần, cũng có nghĩa là ba ngày tết Dương lịch này đều không có ai quản cậu.

"Suy nghĩ cái gì?" Lương Thừa An ở bên cạnh hỏi, "Vui vẻ như vậy?"

Giang Kiều cầm điện thoại, giọng điệu nhịn không được nâng cao lên: "Mẹ em đi công tác rồi, một tuần sau mới về."

Lương Thừa An nghe vậy, cúi đầu nhìn cậu: "Tiểu thiên nga, lời này của em rất nguy hiểm nha."

Giang Kiều còn đắm chìm trong niềm vui Tập Thiến đi công tác, cậu có thể tự do đi chơi với Lương Thừa An, hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt tối xuống của Lương Thừa An, vừa trả lời tin nhắn vừa thuận miệng hỏi: "Cái gì nguy hiểm?"

"Nguy hiểm là sẽ gọi sói xám tới." Lương Thừa An khom người xuống, nói bên tai cậu, "Sẽ dẫn sói vào nhà."

Anh ghé vào rất gần, khi nói chuyện ngữ điệu kéo dài ra thật nhẹ, hơi thở nóng rực phà vào vành tai hơi lạnh của Giang Kiều, gây ra từng đợt run rẩy tê tê.

Giang Kiều rụt rụt cổ, cảm thấy lỗ tai hơi nhột, trở tay đẩy mặt anh ra: "Anh dựa vào gần quá."

Lương Thừa An khe khẽ cười hai tiếng, đứng thẳng người lên: "Trước hết gọi xe trở về hả?"

"Dạ." Giang Kiều trả lời tin nhắn xong, cất điện thoại trở lại vào túi, "Trước hết đi tới khách sạn với anh."

Hai người ra bên ngoài gọi xe, buổi sáng xuất phát sớm, đến khách sạn còn chưa tới 12 giờ.

Khách sạn cách nhà Giang Kiều chỉ một con phố, sau khi sắp xếp cho Lương Thừa An xong, cậu về nhà cất hành lý rồi lập tức ra ngoài gặp anh.

Bình Thành mấy năm gần đây chú trọng phát triển du lịch, coi như là một thành phố nửa du lịch, khác với ở Kinh Thị có thể ngẫu nhiên nhìn thấy được các toà cao ốc, bên này có nhiều ngôi nhà thấp lầu nhà kiểu tây hơn, khắp thành phố đều được xanh hoá, cho dù vào thời tiết mùa đông lạnh lẽo, cũng không có vẻ tiêu điều.

Giang Kiều dẫn Lương Thừa An đi ăn các món ăn đặc sắc của Bình Thành, hỏi anh có muốn đi đến các nơi vui chơi hay không.

Mùa đẹp nhất ở Bình Thành là mùa xuân và mùa thu, mùa xuân thì thành phố tràn ngập hoa nở, mùa thu thì khắp nơi là màu vàng pha đỏ, những nơi có thể vui chơi vào mùa này cũng không nhiều.

Bình Thành tuy rằng cách Kinh Thị không xa, nhưng cũng là mấy năm gần đây mới phát triển thành đô thị, trước đây Lương Thừa An chưa từng tới.

Nhưng lần này anh đến đây cũng không phải để chơi, chỉ là muốn đến xem nơi Giang Kiều đã lớn lên, vì thế hỏi Giang Kiều: "Ngôi trường lúc trước em học cách đây có xa không?"

"Trường cấp 3 không xa, đi từ đây đến đó đại khái mất khoảng hai mươi phút." Giang Kiều chỉ chỉ về một hướng, "Anh muốn đi xem thử không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!