Nhiều năm sau, Lương Thừa An nhớ lại ngày này, không khỏi nghĩ, nếu như lúc đó mình bắt chước quân tử giữ phép lịch sự, cự tuyệt yêu cầu của Giang Kiều thì mọi chuyện sẽ phát triển như thế nào.
Anh nghĩ không ra, bởi vì xưa nay anh không phải là quân tử.
Sau khi Giang Kiều nói xong, Lương Thừa An cho dù bình tĩnh đến đâu, cũng không tránh khỏi sửng sốt.
Anh từng nghe một vài tuyên bố về quan hệ lung tung trong giới múa ba lê, ví dụ như vũ công ba lê để tránh cho thân thể sau khi lên sân khấu bị cứng đờ căng chặt, ảnh hưởng đến hiệu quả biểu diễn, giữa các bạn diễn có thể giải quyết cho nhau trước khi lên sân khấu. Việc giải quyết này bao gồm nhưng không giới hạn ở phương diện "s3x".
Lương Thừa An không biết gì về giới ba lê, trước đây anh cũng không có hứng thú nghiên cứu xem tuyên bố này là đúng hay sai.
Nếu như hôm nay người đưa ra yêu cầu này với anh là một sinh viên khác của khoa múa ba lê, hoặc giả là bất kỳ người nào khác, thì anh đều sẽ không cảm thấy kỳ lạ, nhưng người trước mặt chính là Giang Kiều, là Giang Kiều con cưng của trời nổi danh trong trường.
Anh và Giang Kiều thực ra cũng không tính là quen biết, những hiểu biết về Giang Kiều phần lớn đến từ những nhận xét của người khác, ví dụ như "thanh lãnh", rồi ví dụ như "lạnh nhạt", đúng như danh hiệu "đoá hoa cao lãnh" của cậu.
Trong ấn tượng của anh đối với Giang Kiều, Giang Kiều hẳn là một người có "cảm giác ranh giới" rất mạnh mẽ, trực giác khiến anh cảm thấy Giang Kiều không phải là loại người sẽ đưa ra lời "mời gọi" với người lạ.
Điều này khiến anh vô cùng ngạc nhiên, cũng khiến anh cảm thấy mới lạ.
Lương Thừa An dùng ánh mắt dò hỏi nhìn Giang Kiều, như muốn xác nhận câu nói này của cậu có đáng tin hay không, anh phát hiện ánh mắt Giang Kiều rất thản nhiên, không có một chút ý đùa giỡn nào.
Giang Kiều thậm chí còn lên tiếng thúc giục một lần: "Câu trả lời của anh thế nào?"
Lại còn khá cấp bách.
Lương Thừa An không khỏi mỉm cười, rất có hứng thú nhìn cậu: "Giúp thế nào?"
Trong quá trình hai người nhìn nhau, Giang Kiều ngoài mặt có vẻ bình tĩnh, nhưng thực tế ngay cả ngón chân cũng căng cứng hết rồi, nghe được câu hỏi không giống từ chối của Lương Thừa An, sợi dây tâm lý đang căng thẳng mới bất giác thả lỏng ra, ngay lập tức lại căng chặt, chặt chẽ, loại cảm giác này vừa vi diệu vừa xa lạ.
Cậu không rõ mình hy vọng đối phương từ chối hơn, hay là hy vọng đối phương chấp nhận hơn, chỉ có thể cố gắng tránh bộc lộ sự căng thẳng trong lòng mình, tranh thủ nắm được quyền chủ động nhiều hơn trong một ván cờ của sự ngẫu hứng.
Ánh mắt cậu liếc qua điếu thuốc trên đầu ngón tay của Lương Thừa An, rồi ngẩng đầu lên nhìn anh: "Anh hút thuốc à?"
"Không có." Lương Thừa An nhìn thấy sự mâu thuẫn trong mắt cậu, mỉm cười giải thích: "Thực sự không có, còn chưa kịp châm thuốc thì cậu đã đến đây."
Anh vừa nói vừa ném điếu thuốc trong tay vào thùng rác nhỏ gần đó, hỏi: "Tôi có thể hỏi một chút, tại sao tìm tôi không?"
Tại sao tìm anh ta ư?
Giang Kiều cau mày, không biết nên giải thích thế nào về sự ngẫu hứng của mình, cũng không có ý định thảo luận với anh ta về vấn đề này, ban đầu chính là tình cảm thôi thúc mà phát triển ngẫu nhiên, nếu đối phương đã không thể thoải mái đồng ý, thì cậu cũng không muốn dây dưa thêm nữa.
Liền lập tức giải quyết nhanh chóng dứt khoát, nói: "Nếu anh không muốn thì bỏ đi, việc này cứ coi như chưa từng xảy ra, tạm biệt."
Lương Thừa An: "Hả?"
Giang Kiều nói xong cũng không quan tâm anh có phản ứng gì, xoay người rời đi, bước chân so với lúc tới còn muốn nhanh hơn.
Khi cậu kéo mở cánh cửa an toàn định đi ra, thì một cánh tay đột nhiên vòng qua bên hông, vững vàng đè lại cánh cửa mà cậu vừa kéo ra một khe hở, cương quyết đóng cánh cửa trở lại.
Đèn cảm biến vốn đã tối xuống vì việc này lại sáng lên.
Giọng nói mang theo ý cười của Lương Thừa An từ trên đỉnh đầu truyền đến: "Tại sao cậu nóng tính như thế chứ? Tôi cũng không nói là sẽ không giúp, hôm qua không phải tôi đã chủ động muốn giúp cậu đó sao?"
Chuyện anh nói đến là chuyện thanh toán ở siêu thị, anh chủ động đề nghị giúp đỡ, nhưng Giang Kiều không cảm kích.
Không ai ngờ rằng đến lần này đổi thành Giang Kiều cầu cứu anh, sự tình phát triển luôn khiến người ta ngoài ý muốn như vậy.
Hai người dựa vào rất gần, Lương Thừa An ở phía sau gần như ôm cả người Giang Kiều vào trong lòng, tay anh chống lên cửa nhẹ nhàng móc một cái, khóa cửa an toàn phát ra một tiếng "tách"
Âm thanh rất nhẹ, nhưng rơi vào tai Giang Kiều còn lớn hơn cả tiếng vỗ tay ở hội trường bên ngoài, giống như tiếng dùi trống đánh vào tim cậu phát ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!