Chu Mạn Hồng vẫn luôn khá tò mò về Giang Kiều, vừa nghe nhân viên nói rằng Lương Thừa An đã đưa người đến, cô liền bỏ công việc trong tay xuống đi tìm bọn họ.
Đến phòng riêng vừa mở cửa bước vào, cô liền đối mặt ngay với Giang Kiều đang ngồi hướng mặt về phía cửa, phản ứng đầu tiên chính là —— Wow, nhân viên trong nhà hàng quả thực không hề khoa trương, quả thực là cậu nhóc đẹp trai một cách quá đáng, khí chất cũng rất xuất chúng.
Lương Thừa An đang rót trà, thấy cô đi vào liền gọi một tiếng: "Dì."
Trên đường tới đây, Giang Kiều đã nghe Lương Thừa An kể qua về Chu Mạn Hồng, cũng lên tiếng chào hỏi theo: "Chào dì Chu."
"Gọi dì Chu cái gì" Chu Mạn Hồng sờ sờ lên mặt mình, kéo một chiếc ghế ở bên cạnh và ngồi xuống, cười tủm tỉm nói, "Khiến người ta già rồi nha."
Cô mặc một chiếc sườn xám thêu màu trắng nhạt, cả người trông thanh lịch và phóng khoáng, giọng nói vừa nhẹ nhàng vừa vui tươi, người khác khó lòng không nảy sinh hảo cảm.
Giang Kiều vốn nghĩ rằng cô là dì của Lương Thừa An, ngang hàng với mẹ của mình, nên gọi là dì, thấy cô có vẻ không thích, liền đổi lời nói: "Chào chị Hồng."
"Phụt
--- Khụ khụ!"
Lương Thừa An bị sặc một ngụm nước trà, cách gọi này của Giang Kiều đùng một cái làm cho mình tăng bối phận, bất đắc dĩ nhìn cậu một cái: "Gọi lung tung gì thế."
"Dì Chu nghe không hay, chị Hồng cũng không thích hợp, cứ gọi là dì Hồng đi." Chu Mạn Hồng cũng vui vẻ, hỏi Giang Kiều tên gì.
Giang Kiều lại đổi cách gọi, sau đó nói tên của mình, Lương Thừa An ở bên cạnh nói thêm: "Đặc sản lần trước dì nhận, chính là của Giang Kiều tặng, tí nữa thanh toán nhớ giảm giá cho em ấy."
Chu Mạn Hồng vừa nghe thấy cháu mình còn có ý muốn làm thịt khách hàng, trừng mắt nhìn anh một cái: "Nói bậy bạ cái gì chứ, sao cháu có thể cứ để người ta trả tiền hoài vậy, chút tiền ăn này cũng muốn tiết kiệm sao?"
Lương Thừa An vô tội bào chữa cho mình: "Không có, em ấy nhất quyết muốn mời cháu mà."
Giang Kiều sợ cô hiểu lầm, cũng nói theo: "Là cháu nhất quyết muốn mời anh ấy."
Lương Thừa An bày ra vẻ mặt: "Dì nhìn đi, cháu thật sự không lừa gạt.", Chu Mạn Hồng lại không nói nên lời.
Kỳ thật Lương Thừa An cũng không phải nói lung tung, hai lần anh và Giang Kiều tới Hồng Xá ăn cơm đều là Giang Kiều chủ động nói muốn mời khách, chỉ là lúc anh nói lời này vẻ mặt quá mức đắc ý, hơn nữa phản ứng của Giang Kiều quá mức thành thật ngoan ngoãn, cứ luôn khiến Chu Mạn Hồng cảm thấy như thể cháu trai mình đã dùng thủ đoạn gì đó để lừa gạt bạn nhỏ người ta.
"Mặc kệ nó." Cô nói với Giang Kiều, "Bữa cơm này dì mời cháu ăn, cứ xem như đáp lễ cho chỗ đặc sản cháu tặng, dì rất thích."
Giang Kiều không ngờ số đặc sản mình mua, Lương Thừa An lại chia một phần cho người nhà của anh, còn khiến cậu nhận được hai lần đáp lễ.
Trước khi đến đây Lương Thừa An đã nhờ Chu Mạn Hồng chuẩn bị sẵn món ăn, khi món ăn được dọn lên, Giang Kiều mới nhận ra đã chuẩn bị quá nhiều, cả một bàn đầy ắp gần như sắp bày không nổi nữa.
Nếu như là cậu thanh toán thì cũng được, nhưng Chu Mạn Hồng lại khăng khăng nói dì ấy mời, điều này khiến cậu vô cùng ngại ngùng.
Chu Mạn Hồng cũng ngồi trên bàn ăn, cậu không tiện hỏi trực tiếp, nên lén lút dùng điện thoại gửi tin nhắn cho Lương Thừa An [Có nhiều đồ ăn quá không?]
Tin nhắn vừa mới gửi đi, điện thoại bên chỗ Lương Thừa An đã sáng lên, anh thuận tay mở ra, sau khi nhìn thấy tin nhắn của Giang Kiều thì ngước đầu nhìn sang cậu.
Hai người chạm mắt nhau, Lương Thừa An cúi đầu gửi tin nhắn lại cho cậu.
[Lương Thừa An: Không sao đâu, hiếm khi em đến một lần, chúng ta làm thịt dì một bữa.]
Giang Kiều: "......"
Hay ghê, với dì thì nói làm thịt mình, với mình thì nói làm thịt dì.
Chu Mạn Hồng không biết bọn họ đang trao đổi cái gì, thấy Giang Kiều dừng đũa, chu đáo hỏi cậu có phải món ăn không hợp khẩu vị hay không.
Giang Kiều vội vàng nói không phải: "Rất ngon ạ."
"Vậy thì tốt." Chu Mạn Hồng cười nói, "Lát nữa dì cho cháu một tấm thẻ, cháu thích thì đến thường xuyên nha."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!