Giang Kiều hai ngày nay vì chuyện suất tranh cử, vốn cảm thấy phiền muộn, bây giờ người khiến cậu phiền muộn lại còn trêu chọc cậu trước buổi khảo hạch, túm chặt lấy lời yêu cầu bốc đồng lúc trước của cậu để nói đùa, thật sự quá mức ác độc.
"Không cần." Giang Kiều vẻ mặt lạnh lùng đẩy anh ra, xoay người định bỏ đi, mới đi được hai bước thì đã bị Lương Thừa An tóm cổ tay giữ lại.
"Trước khi phán tử hình cũng phải cho anh cơ hội để giải thích chứ." Lương Thừa An tóm lấy tay cậu không buông, "Anh thề, suất tranh cử của Hứa Thiên Ngữ không liên quan gì đến anh."
Giang Kiều mạnh mẽ quay đầu lại: "Làm sao anh biết?"
"Làm sao biết em tức giận vì chuyện gì à?" Lương Thừa An bất đắc dĩ nói, "Em đột nhiên phớt lờ anh, anh phải tìm hiểu rõ ràng nguyên nhân chứ?"
Hai người nhìn nhau, Giang Kiều dời mắt đi, nói lời trái với lòng: "..... Tôi không tức giận."
Thực ra là có tức giận, thậm chí còn cảm thấy hơi tủi thân. Nếu thực sự do Lương Thừa An giúp đỡ, cậu sẽ rất thất vọng, bởi vì đối phương là người đầu tiên mà cậu thử mở lòng tiếp nhận.
Cậu mơ hồ cảm nhận được, Lương Thừa An đối xử với mình, khác với những người khác.
"Không tức giận là tốt nhất." Lương Thừa An nắm lấy tay cậu, kéo cậu trở lại, "Hiện giờ có thể cho anh cơ hội để giải thích được không? Yên tâm, sẽ không chậm trễ thời gian khảo hạch."
Đối với Giang Kiều mà nói, việc Hứa Thiên Ngữ tranh cử vai chính căn bản không uy hiếp gì đến cậu, điều cậu để ý là người thúc đẩy chuyện này có thể là Lương Thừa An, hiện tại một câu nói "Không phải do anh giúp đỡ" của Lương Thừa An đã là lời giải thích tốt nhất.
Về chuyện này, Lương Thừa An thật ra chỉ cần gửi cho cậu một tin nhắn trên WeChat, thì hiểu lầm sẽ được giải quyết.
Nhưng Lương Thừa An lại không làm như vậy, mà là sau khi hiểu rõ nguồn cơn sự việc đã đặc biệt chạy tới mặt đối mặt giải thích với cậu, điều này khiến cậu có cảm giác được đối phương coi trọng, thậm chí là trân trọng.
Giang Kiều làm sao có thể không cho anh thời gian để nói rõ ràng: "Được, anh nói đi."
Thế là Lương Thừa An nói ngắn gọn một lượt chuyện xảy ra ngày hôm đó khi anh ăn tối với vợ chồng giáo sư Hứa, trong lúc giải thích, cũng nhận ra lý do tại sao lúc đó Giang Kiều đã biết là anh đi ăn tối với thầy hướng dẫn, nhưng vẫn xác nhận với anh một lần nữa.
Chắc hẳn là do Hứa Thiên Ngữ đã nói gì đó với cậu.
Nghĩ đến việc hôm nay Chu Nghiên Nghiên kể Hứa Thiên Ngữ đâm chọt Giang Kiều, ánh mắt Lương Thừa An tối lại: "Cần anh giúp đỡ không? Thiên nga nhỏ."
"Hả?" Giang Kiều tưởng anh đang nói lời đề nghị vừa rồi, vội vàng nói: "Không cần, hôm nay không cần."
"Không phải nói chuyện đó." Lương Thừa An thấy bộ dạng như gặp kẻ địch của cậu, không khỏi cảm thấy buồn cười, rõ ràng nụ hôn đầu tiên còn là do Giang Kiều tự mình đề nghị.
Giang Kiều không ngờ rằng mình hiểu lầm, chột dạ hỏi: "Vậy là chuyện gì?"
"Suất tranh cử của Hứa Thiên Ngữ." Lương Thừa An thản nhiên nói với cậu, "Không chỉ vai chính, anh có thể khiến cho cô ta ngay cả cơ hội diễn vai quần chúng cũng không có."
Giang Kiều không nghĩ đến anh nói là chuyện này, lúc đầu là kinh ngạc, sau đó lắc đầu nói: "Đương nhiên không cần, em có thể đường đường chính chính thắng cô ta ngay trên sân khấu, không cần giúp đỡ."
Câu trả lời của cậu nằm trong dự đoán của Lương Thừa An, từ bài nhảy của cậu, Lương Thừa An có thể cảm nhận được tấm lòng son sắt, vừa đáng yêu vừa nỗ lực, vừa nhiệt tình vừa chính trực của cậu đối với khiêu vũ.
Mọi thứ trên người cậu, đều khiến Lương Thừa An rung động.
"Nhưng anh đã đến đây rồi, cũng không thể đến một chuyến phí công." Lương Thừa An đổi chủ đề, "Em cảm thấy thế nào?"
"Sao cơ......"
Giang Kiều còn chưa nói hết lời, trên môi đột nhiên truyền đến cảm giác ấm áp, hai đôi môi vừa chạm vào đã tách ra, nhanh đến mức cậu căn bản không kịp phản ứng, Lương Thừa An đã rời đi, cậu chỉ có thể ngây ngẩn nhìn đối phương.
Lương Thừa An hôn lén thành công, trên mặt mang theo nụ cười vừa ngứa đòn vừa đắc ý: "Hôm nay là do anh chủ động, không cần cảm ơn."
Giang Kiều tỉnh táo trở lại, hệ thống thần kinh trung ương trong đầu như thể bây giờ mới kết nối với trái tim, bắt đầu nảy lên "Thình thịch thình thịch ——", có chút ồn ào đến tai cậu.
Rõ ràng hai người ngay cả nụ hôn mãnh liệt hơn cũng đã nếm thử, hiện tại chỉ vì một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước, lại khiến cậu có cảm giác bối rối.
Cậu cố gắng hết sức kềm nén sự rộn ràng trong lòng, giọng điệu bình tĩnh nói: "...... Em về đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!