Giang Kiều không biết những gì mình vừa nghe là thật hay giả, lý trí nói cho cậu biết những gì cậu nghe được là giả, dựa theo sự hiểu biết của cậu đối với Lương Thừa An, đối phương không giống dạng người như vậy.
Tuy nhiên, cậu và Lương Thừa An quen biết mới bao lâu đâu, cậu có cái gì chắc chắn để xác định đối phương là dạng người như thế nào.
Giao tiếp giữa người với người, thực sự là quá phiền phức.
Giang Kiều thầm nghĩ.
"Giang Kiều, cậu vẫn ổn chứ?"
Giọng nói của Chu Nghiên Nghiên vang lên ở phía sau, cô vừa nhớ ra ly nước còn để trong phòng thay đồ nên đến lấy, tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa Trương Lệ Mẫn và Hứa Thiên Ngữ.
Hứa Thiên Ngữ hôm qua đã chủ động nộp đơn tranh cử vai chính, nhưng làm bạn học với cô ta một năm nay, Chu Nghiên Nghiên hiểu cô ta căn bản không phải vì yêu thích khiêu vũ mà muốn tranh giành vị trí này, nhiều hơn cả chỉ là mong muốn cạnh tranh với Giang Kiều mà thôi.
Nếu thật sự là Lương Thừa An giúp Hứa Thiên Ngữ có được suất cạnh tranh, điều này không thể nghi ngờ chính là Lương Thừa An đã tự tay bê một tảng đá để trên con đường của Giang Kiều.
Cho dù tảng đá này không thể gây ra sóng to gió lớn gì, nhưng mức độ khiến người ta ghê tởm lại không nhỏ.
Nghĩ tới đây, Chu Nghiên Nghiên nói: "Đừng nghe bọn họ nói bậy, tôi cảm thấy Lương sư huynh không phải là loại người này, hay là để tôi đi hỏi Lương sư huynh một chút......"
"Không cần, chuyện này tôi sẽ tự mình giải quyết, cậu đừng can thiệp."
Giang Kiều lên tiếng ngăn cản cô, cậu không phải thờ ơ không làm gì, chỉ là trước mắt không muốn bị phân tâm vì chuyện này, đợi kỳ khảo hạch kết thúc, cậu sẽ đích thân tìm Lương Thừa An hỏi cho rõ.
Chu Nghiên Nghiên lo lắng nhìn cậu: "Nhưng mà......"
Giang Kiều giọng điệu bình đạm nói: "Là ai giúp cô ta cũng không sao cả, cô ta không thể thắng tôi.". Truyện Mạt Thế
Nói xong, cậu đẩy cửa phòng thay đồ ra, bước vào rồi tiện tay đóng cửa lại.
Giang Kiều đã nói như vậy, Chu Nghiên Nghiên chỉ có thể thở dài, đi thẳng vào phòng thay đồ nữ.
Bên trong phòng thay đồ chỉ có hai người là Hứa Thiên Ngữ và Trương Lệ Mẫn, bọn họ hình như đang cãi nhau, thấy cô đi vào, Hứa Thiên Ngữ cầm giày khiêu vũ của mình đi ra cửa.
Tuy Giang Kiều kêu Chu Nghiên Nghiên đừng nhúng tay vào chuyện này, nhưng nhìn thấy Hứa Thiên Ngữ, cô vẫn là nhịn không được nói một câu: "Thế mà có nhiều đường binh ghê ha."
Hứa Thiên Ngữ dừng bước chân lại, quay đầu nhìn cô: "Cậu có ý gì?"
"Không có ý gì." Chu Nghiên Nghiên nhún nhún vai, "Nói chơi chơi thôi."
"Liên quan gì đến cậu?" Trương Lệ Mẫn tiến lên chỉ muốn gây chiến, Hứa Thiên Ngữ bực bội ngăn cô ả lại: "Đừng ồn ào nữa, đi đi."
Cô ta nói xong rời khỏi phòng thay đồ trước, ra đến bên ngoài, Trương Lệ Mẫn không cam tâm hỏi cô ta tại sao, Hứa Thiên Ngữ không để ý đến lời nói của cô ả, sầm mặt đi tới.
Ý định tối hôm qua của cô ta là muốn dựa vào mối quan hệ của Lương Thừa An để trực tiếp lấy được suất vai chính trong《Xuân chi thần》, chế độ khảo hạch gì đó chỉ xem như làm theo thủ tục, không ngờ bị Lương Thừa An làm ngơ không chịu, không chút khách khí mỉa mai cô ta một trận, khiến cô ta mất sạch thể diện.
Cho dù sau đó nhờ vào quan hệ của giáo sư Hứa trong ban lãnh đạo nhà trường để lấy được suất ứng cử cho vai chính, nhưng sáng sớm lúc gặp Nguỵ Dĩnh, ánh mắt đối phương nhìn cô ta khiến trong lòng cô ta cảm thấy chột dạ.
Bởi vì chuyện này, cô ta biết mình đã hoàn toàn mất đi uy tín ở chỗ Nguỵ Dĩnh, sau này ngoại trừ dựa vào năng lực của bản thân để có được vị trí vai chính, cô ta không có cơ hội để trở lại nào nữa.
Nhưng cùng khoá còn có Giang Kiều, và Thẩm Như Chân học năm ba.
Xác suất chiến thắng của cô ta là rất thấp.
"Cạch —-"
Phía sau truyền đến tiếng mở cửa, Hứa Thiên Ngữ quay đầu lại, nhìn thấy Giang Kiều sau khi thay đồ tập xong đi ra khỏi phòng thay đồ.
Bước chân Giang Kiều kiên định, mắt nhìn thẳng đi ngang qua cô ta, ngay cả một cái liếc mắt cũng không cho cô ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!