Chương 24: (Vô Đề)

24a

Tay của Trương Lệ Mẫn bị Giang Kiều giữ lấy, thẹn quá hoá giận cố gắng thoát ra khỏi cậu: "Cậu thả tôi ra!"

Giang Kiều cũng chỉ muốn ngăn cản các bạn nữ xung đột, không có ý định ra tay với bạn nữ, nghe vậy buông tay cô ả ra, nhưng thân hình không nhúc nhích, vẫn trong tư thế bảo vệ Chu Nghiên Nghiên như cũ.

Trong màn hài kịch này, bên phía Trương Lệ Mẫn chỉ có một mình cô ả đơn độc chiến đấu, những người khác đều bo bo giữ mình ở bên cạnh im lặng theo dõi sự việc, mọi người đều biết tranh cãi bằng miệng không sao, nhưng một khi động tay, trong khoa mà truy cứu lên thì nhất định sẽ ảnh hưởng đến mình.

Ngay cả Hứa Thiên Ngữ cũng thờ ơ với cảnh tượng trước mắt, hành động của Giang Kiều, khiến cho sự xông pha chiến đấu của Trương Lệ Mẫn trở nên vô giá trị, trong mắt mọi người giống như một trò hề.

Cô ả cảm thấy ánh mắt của mọi người đang đổ dồn vào mình, đều đang cười nhạo mình, nghiến răng chĩa mùi dùi vào Giang Kiều: "Giang Kiều, mày luôn trốn sau lưng người khác để người ta đứng ra bảo vệ mình thì tính là có bản lĩnh gì chứ?"

Lời nói này quá mức buồn cười, Giang Kiều nhướng mày, giọng điệu bình tĩnh hỏi vặn lại: "Người đang trốn sau lưng người khác là tôi sao?"

Cậu dừng lại, ánh mắt lướt qua Trương Lệ Mẫn, rơi xuống kẻ chủ mưu đang đóng vai khán giả ở trước mặt: "Bạn học Hứa Thiên Ngữ."

Đây là lần thứ hai Giang Kiều đối đầu trực diện với Hứa Thiên Ngữ, cảnh tượng lần trước vẫn còn sống động trong tâm trí, sự chú ý của mọi người có mặt tại đó đều không hẹn mà đồng loạt rơi lên người bọn họ.

"Tôi không biết cậu đang nói cái gì?" Hứa Thiên Ngữ vẻ mặt vô tội: "Nếu cậu có ý kiến đối với việc tôi tranh vai chính, thì có thể tìm cô Ngụy, thậm chí tìm các thầy cô trong khoa để phản ánh, mà cô Nguỵ cũng đã thay cậu từ chối lời đề nghị tranh vai chính của tôi rồi, cậu còn có gì không hài lòng nữa đây? Nói ra lời tổn thương đối với một bạn nữ là hành vi lịch sự gì?"

Cô ta nói xong những lời này, gần như đã phát huy đòn phản công đến mức ghê gớm tối đa.

Mọi người đều biết Giang Kiều tuy thích làm việc một mình, nhưng chưa bao giờ chủ động gây rắc rối cho người khác, vừa rồi khi Hứa Thiên Ngữ đề xuất muốn tranh vai chính, Giang Kiều cũng không hề nói một câu nào, sau đó lúc đám người Trương Lệ Mẫn âm dương quái khí chế nhạo Giang Kiều, cậu cũng không so đo.

Không ngờ bây giờ đến trong miệng của Hứa Thiên Ngữ, lại trở thành Giang Kiều có ý kiến với cô ta.

Nước bẩn này được hắt ra đến mức ngay cả những bạn học vốn định đứng xem một cách trung lập cũng không thể nghe nổi, lên tiếng bênh vực Giang Kiều: "Giang Kiều có bao giờ nói những lời như thế đâu? Thiên Ngữ, có phải cậu quá mức suy diễn rồi không?"

"Đúng á." Có người đứng ra hòa giải, "Bất kể ai làm vai chính, mọi người đều là bạn học, dĩ hoà vi quý đi."

"Chính thế chính thế, mọi người đừng tranh cãi nữa, nếu thầy cô biết chuyện nhất định sẽ có ảnh hưởng xấu."

"Suy diễn sao?" Hứa Thiên Ngữ hỏi ngược một câu: "Là tôi suy diễn hay có người nào đó độc chiếm một mình? Từ cuộc thi giao lưu múa ba lê năm ngoái đến buổi biểu diễn kỷ niệm trường năm nay, rồi đến vai chính của tiết mục trong Hội diễn Xuân Thành bây giờ, dựa vào cái gì đều chỉ có một mình cậu ta giành được suất?"

Cô ta vừa nói vừa tiến lên vài bước, nhìn thẳng vào người vừa nói, vẻ mặt không còn bình tĩnh như hồi nãy, chỉ vào bọn họ nghiêm giọng hỏi: "Dĩ hoà vi quý ư? Các người nói miệng rất hay, hãy tự hỏi xem trong lòng các người có phục không? Các người không hề không cảm thấy cam lòng giống như tôi sao?"

Hứa Thiên Ngữ luôn không thích Giang Kiều, lần đầu tiên nhìn thấy Giang Kiều khi nhập học đã không thích.

Cô ta đối với Giang Kiều trước sau luôn có cảm giác đã sinh Du sao còn sinh Lượng, bởi vì Giang Kiều quá xuất sắc, cậu thậm chí còn có tài năng khiêu vũ hoàn hảo mặc kệ sống chết của người khác, dễ dàng có thể trở thành vai chính được mọi người vây quanh, còn cô ta chỉ có thể làm vai phụ tăng thêm sự rực rỡ cho cậu.

Nhưng để duy trì thiết lập hình tượng của mình, cô ta không xung đột trực tiếp với Giang Kiều, chỉ dùng lời nói để kích động đám người Trương Lệ Mẫn đi gây rắc rối cho Giang Kiều mà thôi, cho đến khi bài đăng CP của Giang Kiều và Lương Thừa An xuất hiện trên diễn đàn.

Cô ta vẫn luôn cố tình duy trì khoảng cách xã giao thích hợp với Lương Thừa An, chỉ vì tránh dẫn đến sự phản cảm của đối phương, dù sao người như Lương Thừa An có rất nhiều người đổ xô theo đuổi, cô ta phải khác biệt với số đông mới thu hút được sự chú ý của anh.

Nhưng điều cô ta không ngờ tới là, Giang Kiều thế mà lại phát triển mối quan hệ với Lương Thừa An, còn đi theo đội bóng rổ tham gia hoạt động team building của bọn họ, lúc vô tình lướt thấy tấm ảnh tập thể đi team building đó trong vòng bạn bè, sự ghen tuông của cô ta gần như đạt tới đỉnh điểm.

Từ nhỏ đến lớn, ưu thế của cô ta là ngoại hình xinh đẹp và khả năng vũ đạo xuất chúng, nhưng ở trước mặt Giang Kiều, hai ưu thế mà cô ta vẫn luôn tự hào lại hoàn toàn không đáng nhắc đến, cô ta không khỏi nghĩ rằng, Lương Thừa An cũng giống như những người khác bị gương mặt của Giang Kiều mê hoặc.

Ngọn lửa đó trong lòng cô ta, vẫn luôn bùng cháy kể từ lúc biết Giang Kiều lần đầu vào năm ngoái, buổi biểu diễn kỷ niệm trường là chất dẫn, Lương Thừa An là chất dẫn, Xuân Thành hội diễn cũng vậy, cho đến hôm nay, cuối cùng nhịn không được nữa.

Những người bị cô ta điểm mặt ở hiện trường đều không lên tiếng, không biết là bị nói trúng lời trong lòng, hay là không muốn xung đột trực tiếp với cô ta, bất kể Hứa Thiên Ngữ nói có lý hay không, cô ta là người gốc Kinh thị, điều kiện gia đình tốt, lại là cháu gái của một giáo sư trong trường, đắc tội cô ta nói chung không có chỗ nào tốt.

Hứa Thiên Ngữ thấy mọi người im lặng, trong lòng cực kỳ sung sướng, cười khẩy một tiếng: "Mọi người đều tắt tiếng rồi phải không?"

Chu Nghiên Nghiên đang định mở miệng phản bác cô ta, nhưng Giang Kiều đã giơ tay ngăn cản bạn ấy lại, nói với Hứa Thiên Ngữ: "Không cần thiết phải trút cơn tức giận của cô đối với tôi lên người của người khác, loại khẩu chiến này chẳng có ý nghĩa gì."

Hứa Thiên Ngữ cau mày: "Đây chính là điều cậu muốn nói sao?"

"Đối thủ cạnh tranh của tôi chưa bao giờ là cô." Giang Kiều nhìn Hứa Thiên Ngữ, giọng điệu không nhanh không chậm nói, "Cho dù tôi và cô cùng tranh đấu trên một sân khấu, tôi có thể đánh bại cô một lần, cũng có thể đánh bại cô hai lần."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!