Sau khi từ Tương Sơn trở về, tâm tình của Giang Kiều rộng mở, trạng thái cũng càng lúc càng tốt hơn, giống như đã vượt qua được rào cản.
Vừa bước vào tháng 12, nhiệt độ ở Bắc Kinh đột ngột giảm xuống, trong nháy mắt đã hạ đến một con số, cả thành phố bước vào mùa đông chỉ sau một đêm.
Lớp khiêu vũ hôm nay, mọi người vừa nhìn thấy Nguỵ Dĩnh và thầy biên đạo múa từ ngoài phòng học đi vào, liền biết có chuyện quan trọng cần thông báo, bạn nhìn tôi, tôi nhìn bạn, cùng đoán xem là chuyện gì.
Tin tức tham gia biểu diễn "Xuân thành hội diễn" tuy chưa công khai, nhưng trên đời này không có bức tường nào không lọt gió, trong lúc bí mật riêng tư mọi người đã sớm đoán vai chính của tiết mục này là ai.
Nguỵ Dĩnh cũng không nhiều lời vô nghĩa, thẳng thắn tuyên bố tin tức khoa múa ba lê sẽ tham gia buổi biểu diễn kỷ niệm 850 năm thành lập thành phố vào đầu tháng 3 năm sau, tiết mục của hội diễn lần này đại diện cho cả học viện, có thể tưởng tượng được tầm quan trọng của nó.
Hội diễn vào tháng 3 năm sau, hiện giờ mới là giữa tháng 12, thoạt nhìn thì có vẻ như vẫn còn rất nhiều thời gian, nhưng một khi loại trừ thời gian lên lớp hàng ngày, thời gian còn lại cũng không dư dả, huống hồ số lượng người trong vở vũ kịch lần này rất nhiều, nhóm biểu diễn cần phải tuyển chọn từ khoa múa ba lê, sau đó còn phải sắp xếp các buổi luyện tập phù hợp với chương trình học của từng lớp, như vậy tính ra thời gian cũng không còn lại bao nhiêu.
Tên vở vũ kịch lần này là《Xuân chi thần》, lấy sự giáng lâm của vị thần mùa xuân, thời tiết trở nên ấm áp vạn vật sinh sôi khắp nơi làm chủ đề, chỉ riêng nhóm biểu diễn đã là 22 người, còn có một vai chính, một vai phụ.
Nhóm biểu diễn được tuyển chọn thông qua thành tích hàng ngày và tố chất khiêu vũ tổng thể của cá nhân, không cần phải kiểm tra đánh giá lại nữa. Nguỵ Dĩnh lần lượt nhìn quanh các học sinh đang căng người, khẩn trương nhìn mình, chậm rãi đọc tên từng người.
"Chu Nghiên Nghiên, Trần Gia Du, Liệu Xuân Huy, Dương Vũ."
Những người được cô gọi tên đồng loạt bước ra, ba nữ một nam, đều là học sinh có thành tích hàng ngày khá tốt, những người khác nhìn họ với ánh mắt ghen tị.
Khác với nhóm biểu diễn, để công bằng, vai chính và vai phụ được tuyển chọn dựa trên thành tích hàng ngày, cuối cùng còn phải trải qua sự kiểm tra của năm thầy cô giáo của khoa múa ba lê.
"Sau khi các giáo viên trong khoa thảo luận và bình chọn, ứng cử viên cho vai chính lần này là......" Ánh mắt Nguỵ Dĩnh rơi vào người ở hàng thứ hai, "Giang Kiều."
Nguỵ Dĩnh vừa dứt lời, phòng tập nhảy vốn yên tĩnh dần dần vang lên âm thanh, các học sinh đứng cạnh nhau không nhịn được bắt đầu thì thầm với nhau.
"Quả nhiên là Giang Kiều."
"Đó là điều chắc chắn còn gì, cậu ấy là số một trong lớp chúng ta."
"Chỉ có cậu ấy mới có thể thuyết phục được công chúng phải không?"
"Vậy thì không hẳn, Hứa Thiên Ngữ cũng không kém mà......"
Hứa Thiên Ngữ đứng ở hàng đầu cố gắng giữ vẻ bề ngoài bình tĩnh, nhưng hai bàn tay buông thõng dọc thân mình lại siết thành nắm đấm, cho dù kết quả này đã được dự đoán trước, nhưng sự thiên vị của Nguỵ Dĩnh vẫn khiến cô sinh lòng bất mãn.
Tại sao lần nào cũng đều là Giang Kiều? Hứa Thiên Ngữ cô rốt cuộc kém Giang Kiều chỗ nào.
Thấy tiếng thảo luận càng lúc càng lớn, Nguỵ Dĩnh lên tiếng ngăn lại: "Yên lặng, xì xà xì xào giống cái gì? Giang Kiều, ra khỏi hàng."
Giang Kiều đáp lại và bước ra, đứng cùng với nhóm người Chu Nghiên Nghiên.
"Ứng cử viên cho vai phụ, Hứa Thiên Ngữ."
Hứa Thiên Ngữ nhắm mắt lại, tay trái không dấu vết chạm vào người bên cạnh, đối phương ngầm hiểu ý, giơ tay lên nói với Nguỵ Dĩnh: "Cô Ngụy, em thấy thật không công bằng."
Bạn nữ lên tiếng là người đã nói Giang Kiều thanh cao trong bữa tối liên hoan ở Tương Vệ Lâu, Nguỵ Dĩnh nhìn bạn nữ này: "Trương Lệ Mẫn, em nói cái gì không công bằng?"
Trương Lệ Mẫn đầy mặt không phục nói: "Cô Ngụy, chọn Giang Kiều làm vai chính không có vấn đề, nhưng tại sao Thiên Ngữ chỉ có thể là ứng cử viên cho vai phụ, em cảm thấy bạn ấy hoàn toàn có thực lực giành được vai chính."
Nguỵ Dĩnh nghe vậy, cau mày: "Ứng cử viên đã được trong khoa tuyển chọn dựa trên thành tích hàng ngày và kết quả của mỗi kỳ thi, em nói vậy là đang nghi ngờ năng lực chuyên môn trong việc tuyển chọn của các thầy cô à?"
"Ý em không phải vậy." Trương Lệ Mẫn vội vàng giải thích: "Em chỉ nghĩ rằng mọi người đều bình đẳng, dưới tiền đề thực lực như nhau, ít nhất cũng phải có cơ hội cạnh tranh công bằng, mọi người nói xem có phải không?"
Câu cuối cùng này của bạn nữ đó là hỏi các bạn học khác, những người bình thường thân thiết với Hứa Thiên Ngữ cũng đua nhau lên tiếng bất bình thay cho cô ta, trong lời nói đều là hy vọng Nguỵ Dĩnh cho Hứa Thiên Ngữ một cơ hội cạnh tranh công bằng.
Hứa Thiên Ngữ làm như mới vừa sực tỉnh, vội vàng ngăn cản bọn họ: "Các bạn đừng như vậy...... Đừng làm thầy cô khó xử."
Chu Nghiên Nghiên ở một bên thấy vậy, đưa tay kéo kéo tay áo Giang Kiều, bày ra hành động trợn mắt với cậu, Giang Kiều vẫn bất động, như thể người ở trung tâm câu chuyện không phải là mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!