Chương 21: (Vô Đề)

Trừ Lương Thừa An và Từ Ninh không đánh, còn lại bốn người, mọi người bàn bạc một vòng cuối cùng quyết định chơi bài chạy, mỗi người tự chơi, cũng không lo ai kéo chân sau của ai.

Lương Thừa An kêu người phục vụ cầm bộ bài đến.

Chu Văn Ngang và Trần Nhất Minh xoa tay hăm he nói muốn đánh một trận lớn, Chu Nghiên Nghiên cũng nói trên bàn đánh bài là không có bạn bè gì sất.

Trong lòng Giang Kiều có chút háo hức muốn thử, nhưng nhìn ly rượu đã rót đầy thì trong lòng lại không nắm chắc, dù sao cậu cũng chưa từng chơi bài, chỉ có thể hạ thấp giọng hỏi người nói muốn dạy mình ở bên cạnh: "Tôi thực sự không biết chơi, anh có được không?"

Hai người ngồi sát nhau, Lương Thừa An nghe vậy khẽ cười một tiếng.

Giang Kiều hỏi rất nghiêm túc, thấy anh chỉ lo cười, chẳng hiểu chuyện gì: "Anh cười cái gì?"

"Cười em nói lung tung." Lương Thừa An đưa tay gác lên lưng ghế phía sau cậu, nghiêng người qua, dùng âm lượng chỉ có hai người có thể nghe thấy để trả lời cậu, "Nói ra là phải chịu trách nhiệm, bạn nhỏ đừng tán tỉnhtôi."

(Từ chương này Lương Thừa An tỏ rõ ý muốn theo đuổi nên đổi xưng hô sang Tôi – em)

Giang Kiều muộn màng nhận ra, vội vàng giải thích: "Tôi không phải có ý đó."

"Chuyện đó tôi mặc kệ." Lương Thừa An mỉm cười nhìn cậu, "Yên tâm đi, nhất định để em thắng."

Ca sĩ trên sân khấu đã đổi một bài hát mới, là một bài hát tiếng Quảng Đông, Giang Kiều nghe không hiểu lời bài hát, nhưng giai điệu lãng mạn và bình đạm rất cảm động.

Giữa giai điệu khiến người ta tơ tưởng và ánh đèn mờ ảo ái muội, ánh mắt của cậu và Lương Thừa An gặp nhau, sau đó mạnh ai nấy quay đi, khóe môi đều vô thức cong lên một chút.

"Nói thì thầm cái gì đó?" Trần Nhất Minh chú ý đến tương tác giữa bọn họ, "Thừa ca hứa là dạy đánh bài, không kèm theo ý đồ cá nhân gì nha."

Chu Nghiên Nghiên ở một bên nghe vậy, vẻ mặt tội nghiệp nhìn hắn một cái, Từ Ninh chú ý thấy, kỳ quái hỏi cô nàng: "Ánh mắt này của em là sao, giống như đang nhìn một tên ngốc vậy..... Không phải, tại sao em cũng nhìn anh như thế?"

Chu Nghiên Nghiên: "....." Đừng hỏi nữa.

Lương Thừa An nói ngắn gọn với Giang Kiều về cách chơi bài chạy, thực ra rất đơn giản, chỉ cần chạy nhanh là được, rất thích hợp với những người mới đang học chơi như Giang Kiều.

Giang Kiều vừa nghe vừa gật đầu, cảm thấy mình hẳn là không gặp vấn đề gì.

Trần Nhất Minh vừa xào bài, vừa nói: "Giang Kiều mới chơi, chúng ta công bằng một chút, nếu thua thì Thừa ca chịu trách nhiệm uống rượu, Chu Nghiên Nghiên thua, thì Từ Ninh chịu trách nhiệm uống rượu, mọi người thấy được không?"

Từ Ninh tỏ ý không có gì phản đối, Giang Kiều lên tiếng: "Thật ra tôi có thể....."

"Đương nhiên." Lương Thừa An vui vẻ nói, "Nếu em ấy thua thì tính cho tôi."

Giang Kiều rút lại đoạn sau của câu nói, sửa thành: "Vậy tôi sẽ cố gắng để anh uống ít một chút."

Trần Nhất Minh: "Mở bài đi, mở bài đi...... Ba bích!"

Người có con "Ba" là Giang Kiều, động tác Trần Nhất Minh chia bài lưu loát, nhìn tốc độ tay của hắn, không khó để nhận ra hắn là một tay chơi bài lão luyện.

Sau khi chia bài, Giang Kiều cầm các lá bài lên xoè ra, thấy bốn con át trong tay mình, ngẩng đầu nhìn Lương Thừa An, anh thấy vậy, lặng lẽ nhướn mày một cái.

Lợi hại.

Giang Kiều nhìn hiểu được ý anh, mím môi nhịn cười, khép bài lại.

Giang Kiều tuy là lần đầu đánh bài, nhưng khá may mắn, liên tiếp mấy ván cầm được bài tốt, dưới sự chỉ dạy của Lương Thừa An, cậu đánh càng lúc càng trơn tru.

"Ba ăn hai." Giang Kiều đánh ra ba con 5 ăn một cặp 4, lật úp những lá bài còn lại xuống mặt bàn, "Báo đơn."(cái từ này dùng trong lúc đánh bài chạy, không có từ tương đương nên để nguyên âm Hán Việt)

Những người kia đầy mặt dấu chấm hỏi nhìn cậu, Giang Kiều không hiểu chuyện gì: "Sao vậy?"

"Bọn họ không còn bài để đánh với em." Lương Thừa An đưa tay giúp cậu lật những lá bài đang úp trên bàn và ném lên trên, kết thúc ván bài này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!