Tuy rằng đeo khẩu trang, nhưng Lương Thừa An vẫn nhận ra, anh không ngờ người mới vừa rồi còn trong video, bây giờ lại xuất hiện ngay trước mặt mình.
"Xin lỗi." Lương Thừa An âm thầm thu hồi ánh mắt, đi sang bên cạnh hai bước, ý bảo đối phương chọn trước.
Đối phương thấy vậy cũng không từ chối, thấp giọng nói một câu "Cám ơn" rồi đi đến trước tủ mát.
Lương Thừa An đứng một bên, để ý thấy tay của Giang Kiều đầu tiên là hướng đến một chai nước giải khát màu trắng sữa, lúc sắp sửa chạm vào nắp chai thì dừng lại, ngón tay cuộn lại, giống như đang do dự điều gì đó, sau đó lại di chuyển xuống dưới một tầng lấy chai nước khoáng.
Uống nước à? Lương Thừa An thấy vậy thầm nghĩ, giây tiếp theo lại thấy cậu với tay lấy chai nước mới vừa nãy, lại còn lấy một lúc bốn chai.
Trên tay ôm năm chai nước, Giang Kiều không thể rảnh tay, đang định dùng khuỷu tay để đóng cửa, thì Lương Thừa An bước tới nói: "Để tôi."
Giang Kiều gật đầu với anh, xoay người lại đi về phía quầy tính tiền bên kia.
Ánh mắt của Lương Thừa An rơi vào bốn vị trí trống rỗng trên kệ nước giải khát, ở hàng đó vẫn còn lại một chai, là nhãn hiệu mà anh chưa bao giờ nếm thử, hình như sản phẩm từ sữa.
Nhưng Giang Kiều có thể một lần lấy bốn chai, nghĩ chắc là hương vị của món đồ uống này không quá tệ, vì vậy Lương Thừa An lấy ra chai cuối cùng.
Đi đến bên cạnh quầy tính tiền, Giang Kiều vẫn đang xếp hàng để thanh toán, Lương Thừa An đứng phía sau cậu, từ độ cao của anh vừa vặn nhìn thấy được xoáy tóc.
Không giống như mái tóc thô dày của những người con trai khác, mái tóc của cậu trông rất mềm mại.
Giang Kiều đặt đồ uống trong tay lên trên quầy tính tiền, nhân viên thu ngân quét mã trên đồ uống: "Xin chào, tổng cộng là 51 tệ."
Giang Kiều đưa mã thanh toán WeChat của mình ra, máy quét kêu lên hai tiếng, vừa lấy điện thoại lại, nhân viên thu ngân nhanh chóng nói: "Thật ngại quá, vừa rồi hệ thống xảy ra vấn đề, làm phiền quét lại lần nữa."
Giang Kiều lại mở điện thoại lên, đang định quét mã lần nữa, chỉ thấy màn hình điện thoại báo pin quá yếu, chưa kịp thanh toán thì đã tắt máy mất tiêu.
Cậu nhấn nhấn nút nguồn trên điện thoại, nhưng màn hình vẫn tối thui.
Bên cạnh quầy tính tiền có máy cho thuê sạc dự phòng, nhưng trong tình huống hết pin thì cậu cũng không có cách nào quét mã QR.
Lương Thừa An thấy vậy, nhớ lại dáng vẻ hồi nãy đứng trước tủ mát quyến luyến không rời đối với món đồ uống, vì vậy đặt chai nước giải khát trên tay lên mặt quầy, nói với nhân viên thu ngân: "Thanh toán chung."
Giang Kiều nghe thấy anh nói, hơi xoay đầu lại nhìn anh.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, khoảng cách gần hơn, Lương Thừa An mới phát hiện ra đồng tử của cậu không phải đen tuyền, mà là có một chút màu hổ phách trong suốt.
Giống như một loại đá quý mắc tiền.
"Thanh toán chung phải không?" Nhân viên thu ngân xác nhận.
Lương Thừa An đang định trả lời, nhưng Giang Kiều đã nói trước anh một bước: "Không cần đâu, cảm ơn anh."
Nói xong cậu nhét điện thoại vào túi trở lại, ôm đống đồ uống và chai nước trên quầy tính tiền lên, quay người trở lại chỗ tủ mát lần lượt cất vào, rồi rời khỏi siêu thị mà không hề ngoảnh đầu lại.
Lương Thừa An bị từ chối cũng không để bụng, quét mã QR để thanh toán rồi cũng rời đi.
***
Năm nay là kỷ niệm 100 năm thành lập Thanh Đại, buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng rất hoành tráng, phải mời lãnh đạo các cơ quan chính phủ có liên quan và lãnh đạo chủ chốt của nhiều doanh nghiệp nổi tiếng trong thành phố đến xem biểu diễn, ban giám đốc trường học cực kỳ coi trọng, ngàn cảnh báo vạn dặn dò nhất định không thể xảy ra sai sót gì.
Các bộ phận phụ trách công tác biểu diễn không dám lơi lỏng một chút nào, chỉ riêng diễn tập trước buổi diễn đã tiến hành ba lần, đảm bảo rằng mỗi một tiết mục đều hoàn hảo.
Địa điểm buổi biểu diễn được quyết định tại Hội trường lớn của Thanh Đại, vào ngày biểu diễn, tất cả các bộ phận đều xoay mòng mòng như con quay, liên tục xác nhận tất cả thiết bị, quy trình, đảm bảo rằng sẽ không xảy bất kỳ sự cố nào ảnh hưởng đến sự thành công của buổi biểu diễn.
Lương Thừa An đón quý bà Chu Mạn Xảo ở bãi đậu xe, nhìn bà mặc bộ vest trắng, hỏi luôn: "Từ công ty đi thẳng đến đây phải không? Ba con không đi cùng với mẹ à?"
Chu Mạn Xảo ném chìa khóa xe cho anh: "Mẹ kêu ông ấy về bên nhà ông bà ngoại con trước rồi, tránh cho hai lão tiểu hài (ý nói người già mà tính tình trẻ con) lại chong đèn đợi chúng ta trở về."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!