Chương 19: (Vô Đề)

Ngoại trừ Chu Nghiên Nghiên là nữ có riêng một phòng, những người khác đều ở hai người một phòng.

Khu nghỉ dưỡng mới khai trương trong năm nay, cơ sở vật chất đều rất đầy đủ, phòng khách sạn cũng rất rộng rãi, tuy là phòng tiêu chuẩn, nhưng có hai giường lớn 1,8 mét.

Giang Kiều đặt hành lý xuống, đi tới cửa sổ kéo rèm ra.

Trọng tâm chính của khu nghỉ dưỡng là giải trí và thư giãn, xung quanh khách sạn là rừng tre, cây rừng bao quanh, cửa sổ khổng lồ bằng kính từ trần đến sàn mang lại cảm giác dễ chịu khi được thiên nhiên ôm lấy.

Giang Kiều nhớ đến khẩu hiệu quảng cáo "mỗi phòng, một view" trên trang web của khu nghỉ dưỡng, phong cảnh quả thực đẹp đến mức khiến người ta như đắm mình vào núi rừng và tranh vẽ.

Hoàn cảnh như vậy khiến người ta dễ dàng mất cảnh giác, Giang Kiều nhắm mắt lại, ngẩng đầu cảm nhận ánh nắng xuyên qua cửa kính chiếu xuống mặt mình, nhiệt độ ấm áp xua tan bao muộn phiền và bối rối trong mấy ngày qua.

"Rất đẹp, phải không?"

Giọng nói của Lương Thừa An từ phía sau truyền đến, Giang Kiều quay đầu nhìn anh, khóe môi bất giác hơi cong lên: "Phải, rất đẹp."

"Cám ơn anh." Cậu nhìn Lương Thừa An nói.

Lời cảm ơn không đầu không đuôi, nhưng trong lòng hai người đều biết rất rõ, là cậu đang cảm ơn Lương Thừa An vì lời mời trước nhất.

Lương Thừa An nhìn chằm chằm nụ cười trên khoé môi cậu một lúc, đưa tay lên xoa tóc cậu một cái: "Cảm ơn cái gì, cậu bằng lòng đến là được."

Giang Kiều ngẩn người ra vì hành động xoa tóc của anh, có cảm giác mình bị đối xử như trẻ con, hai người rõ ràng là bạn học, Lương Thừa An cũng không lớn hơn cậu bao nhiêu.

"...... Tôi không phải trẻ con." Cậu nhấn mạnh.

"Hửm?" Lương Thừa An cũng không biết có để tâm hay không, làm như đang dỗ dành trẻ con, "Cậu không phải trẻ con, cậu là thiên nga nhỏ."

Thiên nga nhỏ.

Không phải Giang Kiều chưa từng được người ta gọi như vậy, khi còn nhỏ các giáo viên ở trường múa tại quê nhà đều khen ngợi cậu như thế, nói rằng cậu là thiên nga nhỏ tuyệt vời nhất.

Nhưng lời khen của trưởng bối, không giống với cách gọi vừa thân mật vừa sủng nịch của Lương Thừa An, dễ dàng khiến vành tai cậu đỏ bừng.

"..... Nói lung tung cái gì."

Giang Kiều đưa tay đẩy gương mặt đang ghé lại gần trước mặt mình ra, mặt không hề có cảm xúc đi ngang qua bên cạnh anh: "Sắp tập hợp rồi, không phải sẽ đi ăn thịt nướng sao?"

Lương Thừa An nhìn cậu bước vội ra khỏi phòng, không khỏi buồn cười, lúc đầu rõ ràng to gan đến mức dám tự mình đưa ra yêu cầu hôn nhau với một người xa lạ, nhưng bây giờ lại đơn thuần đến mức gọi một biệt danh thôi đã xấu hổ bỏ chạy hoảng loạn.

Lịch trình teambuilding là buổi trưa nhận phòng, xế chiều ăn buffet nướng, buổi tối tắm suối nước nóng, hôm sau hoạt động tự do.

Khi họ đến sân vườn, những người khác đã bắt đầu công tác chuẩn bị. Khu nghỉ dưỡng đã chuẩn bị sẵn nguyên liệu cho các món nướng, có bếp than có vĩ nướng, còn chuẩn bị thịt dê thui.

Giang Kiều vừa tới nơi này, Chu Văn Ngang đã hỏi cậu: "Giang Kiều, cậu thích ăn cái gì? Chúng tôi giúp cậu nướng, cậu đừng để bẩn tay."

"Đúng đúng đúng, cậu đừng làm loại việc nặng nhọc này." Trần Nhất Minh giơ một bó thịt dê xiên lên, tự quảng cáo: "Quê hương tôi là vùng Tây Bắc, tôi sẽ cho cậu một xiên thịt dê nướng chính tông để ăn thử."

Giang Kiều bị sự nhiệt tình của bọn họ làm cho lúng túng: "Tôi đều ăn được hết, tôi tự mình làm là được......"

Lương Thừa An ở bên cạnh ngược lại không hề khách khí nói: "Cám ơn ông chủ Trần, ít nước sốt một chút, cay một chút."

"Được!" Trần Nhất Minh nhận mệnh lệnh rời đi.

Giang Kiều âm thầm thở phào nhẹ nhõm, Lương Thừa An nói: "Cậu không cần khách khí với bọn họ, bọn họ rất vui vẻ."

"Không ổn lắm." Giang Kiều nhìn bóng dáng bận rộn của mọi người, thấp giọng nói: "Tôi và bọn họ còn chưa thân, quấy rầy bọn họ không thích hợp."

"Như vậy à." Lương Thừa An làm như suy nghĩ một chút, "Tôi hiểu ý của cậu rồi, để tôi làm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!