Chương 17: (Vô Đề)

Nguỵ Dĩnh gửi danh thiếp WeChat qua xong rồi, thấy Giang Kiều hơi mím môi, bộ dạng giống như có chút khó xử.

Cô hiểu Giang Kiều, biết cậu đang lo lắng điều gì, bèn lên tiếng khuyên nhủ: "Giang Kiều, cô biết em đang lo nghĩ điều gì, cũng biết em đang sợ hãi điều gì."

Giang Kiều ngẩng đầu nhìn cô, Nguỵ Dĩnh chân thành nói: "Nhưng khiêu vũ cần sự đồng cảm, em phải cảm nhận nhiều tình cảm hơn, cho dù là tình thân, tình bạn hay tình yêu, những tình cảm khác nhau sẽ khiến em có những sự đồng cảm khác nhau, nó có thể là ấm áp, đau khổ hay vui vẻ."

Nguỵ Dĩnh tự mình quyết định giúp Giang Kiều đăng ký đi team building, không phải để Giang Kiều cảm thấy khó xử, chỉ là đôi khi cần phải có người thúc đẩy em ấy một chút.

Tài năng rất quan trọng, nhưng sự đồng cảm cũng quan trọng không kém.

Giang Kiều mới mười tám tuổi, cô hy vọng em ấy có sức sống hơn, hoạt bát một chút, vui vẻ một chút.

Cô nhẹ nhàng khuyên: "Em cứ đi thử xem sao, đến đó rồi, nếu em nguyện ý, hãy thử cảm nhận bầu không khí tập thể, nếu không quen, cứ tự do hành động, cô sẽ đánh tiếng với bên phía Lương Thừa An."

Nguỵ Dĩnh vì cậu đã cân nhắc đến tận bước này, mọi mặt đều xem xét chu toàn thay cho cậu, Giang Kiều thật sự không tìm ra lý do gì để từ chối cô, cũng dần dần bị cô thuyết phục: "Dạ."

"Vậy được, hành trình cụ thể em liên hệ với Lương Thừa An qua WeChat, cô sẽ gọi lại cho huấn luyện viên Lưu." Nguỵ Dĩnh thấy cậu đồng ý liền cảm thấy nhẹ nhõm, cầm điện thoại di động bước ra ngoài, vừa đi vừa bấm số của huấn luyện viên Lưu: "Huấn luyện viên Lưu, đúng đúng đúng, hôm qua đã nói với thầy, Giang Kiều em ấy sẽ đi......"

Giọng nói của cô biến mất ở chỗ rẽ, chỉ còn lại một mình Giang Kiều trong phòng học trống trải.

Giang Kiều nhìn danh thiếp WeChat mà cô đã gửi qua, có chút lúng túng, hai ngày trước vừa mới từ chối lời mời của Lương Thừa An, hôm nay lại đăng ký tham gia team building, thật là..... một lời khó nói hết mà.

Cậu đưa tay lên che mặt, ít nhiều cũng có chút xấu hổ.

Bên kia, huấn luyện viên Lưu đang ngồi ở khu vực nghỉ ngơi cạnh sân bóng rổ, vừa xem đội bóng luyện tập, vừa nghe điện thoại: "Đừng khách khí nha cô Ngụy, đều là chuyện nhỏ thôi...... Được được được, cứ quyết định như vậy, bảo đảm sẽ chăm sóc tốt cho bạn học Giang Kiều..... Được rồi!"

Cúp điện thoại xong, ông phát hiện các cầu thủ đang tập một cách lười nhác trên sân, lập tức đứng dậy, to giọng hét lớn: "Này này này! Từ Ninh làm gì vậy hả? Chạy nhanh lên cho tôi, lề mà lề mề giống cái gì! Còn mấy người kia, đều hăng hái lên cho tôi xem!"

"Dạ!"

Mọi người trên sân đều đồng thanh đáp lại, sôi nổi lấy lại tinh thần vùi đầu vào tập luyện.

Sau khi huấn luyện xong, huấn luyện viên Lưu kéo Lương Thừa An đi đến phòng nghỉ bên kia, dặn dò anh về buổi team building ngày mai: "Ngày mai tôi dẫn Nữu Nữu đi sở thú, không đi team building cùng các cậu, cậu trông chừng bọn chúng một tí, đừng uống nhiều quá."

Nữu Nữu là con gái của huấn luyện viên Lưu, năm nay 8 tuổi, cuối tuần trường mới cho nghỉ. Là một người cha mê con gái, Lương Thừa An cũng đã đoán trước huấn luyện viên Lưu sẽ không đi team building.

Anh gật đầu đồng ý: "Thầy đừng lo lắng."

"Có cậu ở đó tôi chắc chắn yên tâm." Huấn luyện viên Lưu vỗ nhẹ lưng cậu với vẻ mặt "tình đồng chí", "May mà hôm qua thằng nhóc cậu nhắc tôi hỏi cô Ngụy, không thì tôi vẫn còn không biết làm sao để cảm ơn cô ấy chuyện lần trước."

Lần trước Nữu Nữu phải chọn trường dạy múa, huấn luyện viên Lưu không rành tí gì về chuyện này, nhà thi đấu và học viện khiêu vũ rất gần nhau, có một hôm gặp được Nguỵ Dĩnh trên đường, ông thuận miệng hỏi thăm vài câu, Nguỵ Dĩnh đã giới thiệu cho ông một trường dạy múa, còn gọi điện thoại cho giáo viên của trường hẹn thời gian đến tìm hiểu thêm.

Về lĩnh vực khiêu vũ, Nguỵ Dĩnh tuyệt đối là chuyên gia, trường dạy múa cô đề cử nhất định là tốt, huấn luyện viên Lưu rất cảm kích về chuyện này, chủ động nói muốn mời Nguỵ Dĩnh một bữa cơm, nhưng cô chỉ nói đó làviệc rất đơn giản và khéo léo từ chối.

Huấn luyện viên Lưu trong lòng luôn muốn tìm cơ hội bày tỏ lòng biết ơn, Lương Thừa An đề nghị ông mời Nguỵ Dĩnh tham gia buổi team building của đội bóng.

Vì thế mới có những chuyện tiếp theo xảy ra, Nguỵ Dĩnh có việc không thể đi được, nhưng đã giúp học trò Giang Kiều lấy một chỗ trong đợt team building này.

"Đúng rồi, cô Nguỵ nói học trò Giang Kiều của cô ấy sẽ đi cùng các cậu, cậu chiếu cố nhiều một chút." Huấn luyện viên Lưu dặn dò, "Vừa rồi cô Nguỵ nói là đã gửi danh thiếp WeChat của cậu cho Giang Kiều, về nhà cậu nhớ liên lạc, chủ động một chút, biết không?"

Khóe môi Lương Thừa An hơi cong lên khó phát hiện: "Không thành vấn đề."

Chủ động hả, anh hơi bị giỏi đấy.

Chỉ là cái người đáng lẽ đã "thêm WeChat" của anh, đến giờ vẫn chưa thấy động tĩnh gì, chắc hẳn đang nhìn chằm chằm vào điện thoại xoắn xuýt, giống như lần trước vừa mới trả ô thì trời lại mưa.

Lương Thừa An cười thầm, nói với huấn luyện viên Lưu: "Thêm một suất nữa được không, phần kinh phí dôi ra em sẽ bổ sung."

"Ai thế?" Huấn luyện viên Lưu vừa nghe thấy, hứng thú nổi lên, vẻ mặt nhiều chuyện nhích lại gần anh hỏi: "Bạn gái à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!