Chương 15: (Vô Đề)

Ngay khi Nguỵ Dĩnh yêu cầu Giang Kiều ở lại, Giang Kiều đã biết là lý do gì. Hai ngày nay trạng thái khiêu vũ của cậu không tốt lắm, không chỉ Nguỵ Dĩnh nhận ra, mà bản thân cậu cũng nhận ra.

Nguỵ Dĩnh đi tới trước mặt cậu, quan tâm hỏi: "Là có khó khăn gì hay sao?"

Giang Kiều vốn muốn cố gắng hết mức tự mình điều chỉnh, nhưng không ngờ còn chưa điều chỉnh xong đã bị cô nhìn ra, tìm đại một lý do: "Không có, chỉ là tối hôm qua nghỉ ngơi không tốt."

Nguỵ Dĩnh không trả lời ngay, mà nhìn cậu một lúc, rồi mới tiếp tục nói: "Giang Kiều, đừng nói dối, trạng thái của em không ổn, ngay cả thầy Trần cũng nhìn ra."

Hôm qua thầy Trần dạy lớp kỹ năng cho bọn họ, Nguỵ Dĩnh là sư phụ của cậu, ngay cả thầy Trần còn không giấu được, huống hồ là Nguỵ Dĩnh.

Giang Kiều đành phải nói: "Xin lỗi, em sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể, để không ảnh hưởng đến lớp."

Nguỵ Dĩnh thấy cậu ngay cả tìm cớ cho mình cũng không biết, hễ có vấn đề gì là ôm hết lên người mình, nhịn không được thở dài một hơi.

Giang Kiều là học sinh của cô, cô bắt đầu chăm sóc Giang Kiều lúc cậu còn học trung học cơ sở.

Khi đó Giang Kiều vẫn đang học ở Bình Thành, để học lớp của cô, kỳ nghỉ hè và nghỉ đông hàng năm đều sẽ đến đây, để cô dạy một kèm một, cô hiểu Giang Kiều, nếu chỉ là nghỉ ngơi không tốt hoàn toàn không thể ảnh hưởng đến trạng thái của cậu.

Chỉ có một người có thể ảnh hưởng đến cậu, đó chính là Tập Thiến.

Cô kéo Giang Kiều ngồi xuống sàn, nhẹ giọng hỏi cậu: "Có liên quan đến mẹ của em à?"

Nguỵ Dĩnh là một trong những trưởng bối mà Giang Kiều kính trọng nhất, cũng là một trong số ít người biết rõ hoàn cảnh gia đình cậu, còn từng tranh cãi với Tập Thiến vì cậu.

Giang Kiều không giỏi nói dối, lại càng không giỏi nói dối trước mặt những trưởng bối quan tâm đ ến mình, đối diện với ánh mắt quan tâm của Nguỵ Dĩnh, cậu nhẹ nhàng dạ một tiếng, nhưng hơn cả là không biết mở miệng thế nào.

Cậu không có cách nào ở trước mặt một giáo viên yêu thích ba lê cả đời, nói rằng bản thân dường như không còn tìm thấy ý nghĩa của việc nhảy múa nữa, cũng không có cách nào nói với đối phương rằng bản thân dường như không còn cảm thấy hạnh phúc khi nhảy nữa.

Điều đó sẽ khiến cậu cảm thấy mình đã phụ tấm lòng dạy dỗ hết mình của đối phương từ trước đến nay, cũng xấu hổ đối với sự yêu thương nhiệt tình của cô, cậu không muốn trở thành như vậy.

Thực tế cho dù Giang Kiều không nói, Nguỵ Dĩnh cũng có thể đoán được trạng thái hiện tại của cậu là chịu sự ảnh hưởng của Tập Thiến, suy cho cùng cô đã có mặt khi sự cố cuối cùng xảy ra trong đội Tập Thiến. Tính cách của Tập Thiến mạnh mẽ đến mức nào, cô vô cùng hiểu rõ, có thể tưởng tượng được việc đến đây lần này của Tập Thiến đã gây áp lực thế nào cho Giang Kiều.

Nhưng có vài việc dù sao cũng là chuyện gia đình, cô có lòng nhưng đành bất lực, người ngoài có làm gì cũng không thể nào xử lý ổn thoả được.

Nhưng Giang Kiều là học trò được xem trọng nhất, được yêu thích nhất trong sự nghiệp giảng dạy của cô, cậu có thiên phú mà những vũ công khác không theo kịp, trời sinh là phải đứng trên sân khấu, cô không hy vọng cậu vì chuyện này mà chôn vùi thiên phú.

"Giang Kiều." Cô kiên nhẫn dẫn dắt, "Cô không phải đang trách em, chỉ là không hy vọng em tự tạo áp lực quá lớn cho mình, đừng vì người khác mà trói buộc mình, biết không?"

Giang Kiều ngẩng đầu nhìn cô, Nguỵ Dĩnh cười nói: "Trẻ tuổi, đừng ép bản thân quá mức như vậy, em mới mười tám tuổi, còn cả một chặng đường dài để đi."

Cùng là mười tám tuổi, Nguỵ Dĩnh nói em mới mười tám tuổi, Tập Thiến lại nói con đã mười tám tuổi rồi.

"Đừng tạo áp lực quá lớn cho bản thân, tìm thời gian ra ngoài vui chơi một chút đi." Nguỵ Dĩnh thấy tinh thần cậu có vẻ hơi xao nhãng, thì khuyên nhủ: "Thả lỏng một chút, lấy lại trạng thái, các tiết mục múa của 'Hội diễn Xuân thành' đã biên đạo sắp xong rồi, chẳng bao lâu nữa sẽ tiến hành kiểm tra tuyển chọn, trạng thái này của em không tốt lắm nha."

'Hội diễn Xuân thành' dự kiến ​​​​vào tháng 3 năm sau. Bây giờ đã là cuối tháng 11, kết thúc việc tuyển chọn là sẽ bắt đầu tập luyện.

Giang Kiều cũng cảm thấy cô giáo nói có lý, nghiêm túc gật đầu: "Dạ, cảm ơn cô."

"Cám ơn cái gì." Nguỵ Dĩnh bật cười lớn, cực kỳ yêu thích dáng vẻ ngoan ngoãn của cậu, "Em đến Kinh thị học lâu như vậy cũng chưa từng đi chơi ở đâu phải không? Có muốn đi chỗ nào không? Cô sẽ tìm hiểu giúp em một chút."

Giang Kiều thật sự chưa từng đi đâu cả, ngoài việc lên lớp, thời gian khác của cậu gần như đều dành cho việc tập nhảy, hơn nữa cậu vốn không thích tham gia các cuộc vui, cũng không quá thích đi du lịch, những danh lam thắng cảnh ở Kinh thị mà cậu từng đi có thể đếm trên đầu ngón tay.

Câu hỏi này của Nguỵ Dĩnh thực sự khiến cậu tắc tị, cậu suy nghĩ một chút, thành thành thật thật nói: "Vẫn chưa có."

"Vậy em hãy suy nghĩ thật kỹ, tìm thời gian thả lỏng chút." Nguỵ Dĩnh căn dặn, "Nếu cần giúp đỡ gì thì có thể nói với cô bất kỳ lúc nào, biết không?"

Giang Kiều đáp lại: "Dạ."

Buổi chiều chỉ có hai tiết, vừa tan học về nhà, Giang Kiều liền lên mạng xem hướng dẫn du lịch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!