Bởi vì cơn mưa bất chợt này, lại biến thành Lương Thừa An đưa Giang Kiều về nhà, khi bước lên xe của Lương Thừa An lần nữa, cái cảm giác bị mắc kẹt trong lòng Giang Kiều càng rõ ràng hơn.
Cậu đang rối rắm, thì nghe thấy Lương Thừa An hỏi: "Sao không nói chuyện? Đang nghĩ gì?"
"Đang nghĩ tới các món ăn tối nay." Giang Kiều không thể nói ra sự thật, chỉ đành tìm đại một lý do: "Ăn rất ngon."
Lương Thừa An cười nói: "Nếu cậu thích lần sau lại tới."
Miệng ăn của Giang Kiều khá kén chọn, hiếm khi tìm được một nhà hàng hợp khẩu vị của cậu như thế, nhưng diễn viên múa phải kiểm soát cân nặng, cậu không thể lúc nào cũng buông thả như vậy, chỉ có thể mang theo chút tiếc nuối nói: "Không được, không thể tăng cân."
Tăng cân?
Lương Thừa An có thể nghe ra chút tiếc nuối không thể che giấu trong giọng điệu của cậu, có một lúc anh nghi ngờ rằng mình nghe nhầm, anh nhớ rõ ràng lần trước ở cầu thang phía sau sân khấu của hội trường, cảm giác lúc mình ôm eo Giang Kiều, gầy đến mức gần như có thể ôm trọn bằng một tay.
Hơn nữa vòng eo của Giang Kiều săn chắc, hoàn toàn không có một ly một tí mỡ thừa nào.
Lương Thừa An đang định nói: "Cậu không mập," nhưng nghĩ lại, Giang Kiều là một diễn viên múa, yêu cầu của diễn viên múa đối với bản thân không giống người bình thường, bèn sửa miệng lại nói: "Chuyện này đơn giản, chuyển sang chế độ ăn kiêng không dễ tăng cân là được rồi, 'Hồng Xá' có một chuyên gia dinh dưỡng riêng, có thể phối hợp cân bằng."
Giang Kiều không ngờ nhà hàng còn có sự phục vụ chu đáo như vậy, khá bất ngờ: "Còn có thể như vậy sao?"
"Tất nhiên." Lương Thừa An giới thiệu với cậu một chút, 'Hồng Xá' thực sự có chuyên gia dinh dưỡng, sẽ làmriêng công thức nấu ăn theo nhu cầu của khách hàng, chỉ là chi phí cao hơn.
Giang Kiều nghe anh giải thích tỉ mỉ, lại hỏi thêm một câu: "Dường như anh rất quen thuộc với nhà hàng của họ, anh thường xuyên tới đây phải không?"
"Ừ, 'Hồng Xá' là do dì út của tôi mở." Lương Thừa An cũng không giấu cậu, "Nếu cậu muốn đến thì lúc nào cũng hoan nghênh, dì ấy chắc chắn cũng rất vui vì đồ ăn của nhà hàng hợp khẩu vị của cậu như thế."
Giang Kiều chỉ cho rằng câu sau chỉ là một câu nói khách sáo, cậu cũng không phải là đại nhân vật gì, còn câu trước "lúc nào cũng hoan nghênh", cậu không đáp lại.
Lương Thừa An cũng không để ý, đề nghị: "Nếu cậu buồn ngủ thì có thể ngủ một giấc, đến nơi tôi sẽ gọi cậu."
Lần trước ngủ quên trên xe là một chuyện ngoài ý muốn, còn xấu hổ để Lương Thừa An đỗ xe đợi hơn nửa tiếng, lần này Giang Kiều làm sao có thể mặt dày phạm phải sai lầm tương tự, lắc đầu từ chối: "Không cần, tôi không buồn ngủ."
Cậu suy nghĩ một lúc, rồi nói: "Có thể đổi nhạc không?"
"Tất nhiên có thể." Lương Thừa An vui vẻ đồng ý, nhân lúc chờ đèn đỏ quay đầu nhìn cậu, cố gắng tìm hiểu sở thích của cậu qua cuộc trò chuyện đơn giản, "Cậu không thích nghe piano sao?"
Tiếng đàn piano trên xe du dương êm dịu, thực sự rất phù hợp với thời tiết lúc này.
Nếu Giang Kiều một mình nghe ở nhà, cậu sẽ rất thích, thậm chí sẽ nhảy theo điệu nhạc.
Nhưng bây giờ bên ngoài xe cộ đông đúc, tốc độ chạy chậm, dưới tình huống vừa mới ăn xong, nghe một bản nhạc nhẹ nhàng như vậy cậu sẽ buồn ngủ, lần trước chính là như vậy.
Cùng một vấn đề không thể xuất hiện hai lần.
"Không phải là không thích." Giang Kiều không biết giải thích với anh thế nào, quan hệ của bọn họ còn chưa đến mức nói chuyện thoải mái, cậu cũng có chút khó mở miệng nói rằng mình buồn ngủ, cho nên nói: "Không đổi cũng không sao".
"Đổi đi." Lương Thừa An chỉ vài ba câu đã xua tan lo lắng trong lòng cậu, "Chỉ là nghĩ cậu sẽ thích, nên mặc định phát album này, cậu có thể đổi sang bài hát hoặc kênh radio mà mình yêu thích."
Liên tục hai lần Giang Kiều đều nghe thấy nhạc piano trong xe của Lương Thừa An, cậu vốn tưởng rằng Lương Thừa An thích, nhưng không ngờ đối phương thế mà lại suy nghĩ cho mình sao?
Giang Kiều không thể nói rõ trong lòng mình là cảm xúc gì, có hơi giống tâm trạng lần trước ở cầu thang của hội trường, cậu vừa mới nhận xong cuộc điện thoại của Tập Thiến, Lương Thừa An hỏi cậu "Vẫn ổn chứ".
Loại cảm giác được quan tâm này khiến cậu không quá thích ứng, nhưng lại không khiến người ta ghét bỏ, chỉ là cậu nhất thời không biết phải đáp lại như thế nào.
Cậu do dự một lúc lâu, rồi nhẹ nhàng đáp lại: "Được."
Giang Kiều đưa tay đổi nhạc, chọn một bài hát được phát thường xuyên nhất gần đây.
Nếu Lương Thừa An đã bật nhạc piano vì quan tâm đ ến mình, vậy mình nên có qua có lại mới đúng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!