Đôi mắt của Lương Thừa An là đôi mắt hoa đào tiêu chuẩn, đường viền đuôi mắt dài và sâu, khi anh nhìn Giang Kiều, trong mắt anh hiện rõ ý cười và sự dịu dàng, gần như muốn nhấn chìm người trước mặt vào trong tim.
Giang Kiều cảm giác bị nhiệt độ trong mắt anh đốt cháy, luồng nhiệt nóng bỏng đó lặng lẽ lan đến vành tai, khiến cậu mất tự nhiên né tránh ánh mắt của đối phương: "...... Tại anh đến muộn quá."
"Là lỗi của tôi." Lương Thừa An cười nói, đưa tay về phía cậu, "Đứng lên trước đi, ngồi xổm lâu không tốt cho chân."
Giang Kiều quả thực đã ngồi xổm rất lâu, cậu đã ngồi ở đây kể từ khi rời sân bóng rổ. Nhìn bàn tay Lương Thừa An chìa ra trước mặt, cậu vô thức quan sát một chút, phát hiện đường nét trên lòng bàn tay đối phương rất rõ ràng, ngón tay sạch sẽ và thon dài.
Giang Kiều không tính là người mê tay đẹp, nhưng không ảnh hưởng đến việc cậu cảm thấy tay của Lương Thừa An rất đẹp, không phải đẹp kiểu thon gầy mảnh mai, mà đẹp kiểu các đốt ngón tay rõ ràng mạnh mẽ.
Cậu đột nhiên muốn xem thử các đường gân trên mu bàn tay của Lương Thừa An khi nổi lên sẽ trông như thế nào.
Lương Thừa An thấy cậu ngẩn người nhìn chằm chằm vào tay mình, lên tiếng hỏi: "Sao vậy?"
"Không có gì." Giang Kiều lắc lắc đầu.
Cậu ném chiếc lá trong tay đi, đưa tay nắm lấy tay của Lương Thừa An, lúc hai bàn tay chạm vào nhau, sờ thấy vết chai mỏng trên lòng bàn tay Lương Thừa An, đoán hẳn là do chơi bóng rổ gây ra.
Lương Thừa An nắm tay cậu, vững vàng kéo cậu đứng lên, quan tâm dặn dò một câu: "Trước tiên đứng một lát cho đỡ đã."
Nói xong cúi người nhặt túi đựng thức ăn cho mèo dưới chân Giang Kiều lên, đi đến thùng rác gần đó ném vào, khi quay lại thì thấy Giang Kiều đang dùng khăn ướt lau tay.
Thấy vậy, Lương Thừa An chỉ cho rằng cậu là người thích sạch sẽ, đùa với mèo xong không có chỗ rửa tay, không ngờ sau khi tháo khẩu trang ra, Giang Kiều lại hắt hơi hai cái liên tiếp.
Nhớ lại vừa rồi cậu dùng lá cây trêu chọc con mèo, bộ dạng vừa chọc vừa trốn, Lương Thừa An hỏi: "Cậu dị ứng với lông mèo à?"
Giang Kiều: "Ừm."
Dị ứng lông mèo không phải là vấn đề hiếm lạ gì, Giang Kiều cũng không cần phải giấu anh, đợi đến khi chân không còn tê nữa liền đi vứt khăn giấy và khẩu trang vào trong thùng rác.
Lương Thừa An nhìn theo bóng lưng cậu với ánh mắt tìm tòi.
Anh nhận ra càng tiếp xúc nhiều với Giang Kiều, thì càng phát hiện Giang Kiều không phù hợp với "Đoá hoa cao lãnh" trong truyền thuyết, cậu ấy chỉ là trông có vẻ thanh lãnh (lạnh lùng cô độc) mà thôi.
Cậu ấy sẽ hôn mình, lúc đó vẫn còn là một người xa lạ, trong cầu thang vắng vẻ, sẽ mang theo bên người thức ăn cho mèo, sau đó ngồi xổm xuống đất để chơi với mèo cho đến khi chân tê không đứng lên nổi.
Trên sân khấu, cậu ấy là con thiên nga trắng tỏa sáng rực rỡ, thu hút mọi người, trong mắt mọi người, cậu ấy là đoá hoa cao lãnh lạnh lùng kiêu ngạo, khó gần.
Nhưng lúc này, trong mắt Lương Thừa An, cậu chỉ là một bạn nhỏ liều lĩnh biết rõ mình bị dị ứng lông mèo, vẫn muốn đeo khẩu trang cho mèo ăn.
Bạn nhỏ này bước một chân vào thế giới của người trưởng thành, không biết anh là ai đã trêu chọc anh, sau khi khơi gợi sự hứng thú của anh liền vạch ra ranh giới rõ ràng, ngây thơ và đáng yêu.
Lương Thừa An tự kiểm điểm một chút xem mình đã làm không tốt chỗ nào, sau khi tìm không ra nguyên nhân đành phải từ bỏ, bất kể lý do là gì, Giang Kiều có thể hô "bắt đầu", nhưng muốn kết thúc thì không được.
Thấy Giang Kiều vứt rác xong trở về, Lương Thừa An thu lại suy nghĩ, trở lại dáng vẻ ôn hòa lịch sự thường ngày, từ trong túi thể thao lấy ra một chai nước uống, đưa cho Giang Kiều: "Để cậu đợi lâu như vậy, xem như nhận lỗi với cậu."
Giang Kiều nhìn thấy chai đồ uống, không khỏi ngạc nhiên: "Sao anh biết tôi thích uống loại này?"
"Lần trước ở siêu thị thấy cậu lấy rất nhiều." Lương Thừa An giải thích, "Vừa rồi đi đến đây, tiện đường ghé qua siêu thị mua, cho nên bị trễ một chút."
Nhớ lại tình huống lần đầu tiên hai người gặp nhau, Giang Kiều cảm thấy xấu hổ vì mình từ chối lòng tốt của anh, đưa tay nhận lấy chai nước: "Cảm ơn anh, với lại lần trước cũng vậy."
"Lần trước?" Lương Thừa An nhướng mày nhích lại gần cậu, biết rõ còn cố hỏi: "Lần trước là chỉ lần nào? Là lần ở siêu thị tôi nói muốn giúp cậu thanh toán, hay là ở cầu thang trong hội trường tôi giúp cậu...... ưm!"
Giang Kiều không ngờ anh đột nhiên nhắc tới chuyện này, trong lúc tuyệt vọng đưa tay ra bịt miệng anh: "Im miệng."
Môi Lương Thừa An nóng rực, lòng bàn tay Giang Kiều mềm mại.
Gió dịu dàng, nhưng trái tim xao động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!