Chính lúc đang mơ màng, Diệp Thanh Ngô nghe thấy tiếng gõ cửa, tiếp đó là giọng nói có phần gấp gáp của Mặc Văn: "Đại nhân, người từ Kinh thành tới."
Nghiêm Cảnh Tri mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vẫn còn xám xịt. Hắn cau mày, kéo một chiếc gối dựa ra sau lưng, giọng nói mệt mỏi: "Cho hắn vào."
"Vâng." Mặc Văn đáp lời, đẩy cửa bước vào.
Một người ăn mặc như tùy tùng, phong trần mệt mỏi theo sát phía sau. Vừa vào cửa, người nọ liền quỳ xuống: "Thuộc hạ bái kiến đại nhân."
Nghiêm Cảnh Tri hôm qua nổi giận, lại thức trắng cả đêm, thái dương ẩn ẩn đau. Hắn đưa tay day day: "Đứng dậy nói chuyện."
Người nọ đứng dậy, chắp tay: "Bẩm đại nhân, ngày hôm sau khi Diệp nhị cô nương từ hôn, Thân vương mang theo thánh chỉ ban hôn đích thân tới cửa cầu hôn, sau khi để lại quan viên Lễ bộ bàn bạc việc đính hôn, Thân vương cùng Diệp nhị cô nương đã rời khỏi Kinh thành ngay trong ngày, thẳng tiến tới Huy Châu."
Nghiêm Cảnh Tri bật dậy: "Hiện giờ đã tới nơi nào rồi?"
Người tới lắc đầu: "Thuộc hạ không biết."
Nghiêm Cảnh Tri lại hỏi: "Ngươi khởi hành khi nào?"
Người nọ đáp: "Thuộc hạ vừa nghe được tin tức, không dám chậm trễ, lập tức lên đường bẩm báo. Nhưng vẫn chậm hơn Thân vương một ngày. Sợ tin tức đưa đến chậm trễ, thuộc hạ ngày đêm không nghỉ, chỉ là trên đường không được thuận lợi, , hôm nay mới tới."
Nghiêm Cảnh Tri nhìn Mặc Văn: "Sai người đi dò la, xem Thân vương đã tới nơi nào rồi."
Mặc Văn vâng dạ, xoay người ra ngoài sắp xếp.
Nghiêm Cảnh Tri lại hỏi thêm vài câu, thấy không hỏi được gì thêm, liền để người nọ lui xuống nghỉ ngơi. Hắn chống tay lên đầu, trầm ngâm một lát, rồi đứng dậy, đi ra ngoài vội vã.
Mặc Văn nghe tin liền đuổi tới chuồng ngựa: "Đại nhân, ngài muốn đi đâu?"
Nghiêm Cảnh Tri xoay người lên ngựa, hai chân kẹp bụng ngựa, phi ra ngoài: "Về phủ."
Mặc Văn dắt một con ngựa ra, lên ngựa đuổi theo.
Trở về phủ, Nghiêm Cảnh Tri xuống ngựa, ném dây cương cho tên tiểu đồng canh cửa, bước nhanh về phía sân viện của Diệp Thanh Ngô.
Đi được nửa đường, lại đột nhiên dừng bước.
Mặc Văn không nói gì, yên lặng chờ đợi bên cạnh.
Nghiêm Cảnh Tri đứng một lúc, phân phó Mặc Văn: "Ngươi đi nói cho phu nhân biết chuyện Diệp nhị cô nương và Thân vương đính hôn."
"Vâng." Mặc Văn đáp, quan sát sắc mặt Nghiêm Cảnh Tri, thăm dò nói: "Hôm qua phu nhân không phải vẫn còn đang phiền lòng vì chuyện Diệp nhị cô nương từ hôn sao? Giờ chuyện đã khác, nếu phu nhân biết, nhất định sẽ vui mừng."
Nghiêm Cảnh Tri gật đầu: "Đúng vậy."
Mặc Văn lại hỏi: "Tin vui như vậy, đại nhân sao không tự mình nói với phu nhân? Phu nhân nghe xong vui vẻ, ngài lại nói thêm vài câu dễ nghe, biết đâu chuyện hôm qua, coi như bỏ qua."
Nghiêm Cảnh Tri lắc đầu: "Ngươi không hiểu nàng đâu."
Mặc Văn không nói thêm gì nữa, chắp tay: "Vậy thuộc hạ đi ngay."
Nghiêm Cảnh Tri gật đầu, đợi Mặc Văn đi được vài bước, lại gọi hắn lại: "Bây giờ còn sớm, phu nhân chắc vẫn chưa dậy, ngươi về nghỉ ngơi một lát, đợi thêm một canh giờ nữa hãy đi, đừng làm phiền phu nhân nghỉ ngơi."
"Đúng rồi, ngươi nhớ dặn dò phòng bếp một tiếng, sau này chuẩn bị cơm canh cho phu nhân, phải cẩn thận hơn."
Mặc Văn vâng dạ lui xuống, xoay người rời đi.
Nghiêm Cảnh Tri nhìn quanh bốn phía yên tĩnh, lại cúi đầu nhìn bộ quan phục đã mặc hai ngày trên người, xoay người trở về thư phòng.
Gọi tiểu đồng tới phân phó: "Đi nói với lão phu nhân, sau khi ăn sáng ta có chuyện quan trọng muốn nói, bảo lão phu nhân gọi nhị cô nương và Phùng di nương tới chờ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!