Cô ta không còn chút kiêu căng đắc ý nào như khi gửi bức ảnh đó cho tôi nữa.
Trong ánh mắt chỉ còn lại oán độc và không cam lòng đặc quánh.
"Lâm Nặc, cô thắng rồi, bây giờ cô vừa lòng chưa?"
Cô ta chắn trước đầu xe tôi, giọng khàn khàn chất vấn.
Tôi nhìn cô ta, đến mở miệng cũng thấy lười.
"Tại sao cô phải đối xử với anh ấy như vậy?"
"Rõ ràng cô chỉ cần nhằm vào một mình tôi là được!"
"Anh ấy đã yêu cô nhiều năm như thế, cho dù anh ấy có sai, cô cũng không nên ép anh ấy đến đường cùng!"
Cô ta vẫn đang bênh vực Thẩm Dịch Chu.
Vẫn đang biện hộ cho người đàn ông đã coi cô ta như bàn đạp và nơi trút giận.
Tôi nhìn bộ dạng mê muội không tỉnh của cô ta, chỉ thấy vừa buồn cười vừa đáng thương.
"Chẳng phải hai người là chân ái sao?"
Cuối cùng tôi cũng lên tiếng, giọng điệu bình thản.
"Đã là chân ái thì nên có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, sống c.h.ế. t không rời mới đúng."
"Bây giờ anh ấy chẳng còn gì nữa!"
"Không còn công việc!"
"Không còn tiền!"
"Đến cả chỗ ở cũng không có!"
"Cô đã hủy cả cuộc đời anh ấy!"
Cô ta gào lên với tôi đầy điên loạn, như thể người tội ác tày trời chính là tôi.
"Người hủy đời anh ta là cô, cũng là chính bản thân anh ta."
Tôi không muốn dây dưa với cô ta thêm nữa, vòng qua cô ta để lên xe.
Nhưng cô ta đột nhiên lao đến, túm lấy vạt áo tôi.
Lần này, thái độ của cô ta hạ xuống.
Trong mắt còn mang theo vẻ van xin.
"Chị Lâm Nặc… Lâm Nặc, chị xem đi, bây giờ chị có tất cả rồi, có tiền, có sự nghiệp…"
"Chị thành công như vậy, còn tôi bây giờ chẳng còn gì cả."
"Chị chia cho tôi một ít được không?"
"Coi như… coi như là tiền trợ cấp chia tay, được không?"
"Tiền trợ cấp chia tay?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!