02
Khi Thẩm Dịch Chu đá tung cửa nhà bước vào, tôi đang thong thả lau một chiếc bình sứ men xanh thời Tống trên giá sách.
Đó là món đồ tôi mua tại một buổi đấu giá hai năm trước.
Lúc đó anh ta còn cười nhạo tôi, nói rằng bỏ ra mấy trăm nghìn tệ chỉ để mua một "cái bình vỡ".
Anh ta không hiểu nghệ thuật.
Anh ta chỉ hiểu tiền bạc và thứ hư vinh được xây dựng từ lợi ích.
"Lâm Nặc! Em điên rồi à?!"
Anh ta lao đến trước mặt tôi, sắc mặt tái xanh, mắt đỏ ngầu.
Anh ta ném mạnh điện thoại xuống bàn trà gỗ đỏ trước mặt tôi.
Trên màn hình là đoạn chat của nhóm cư dân trong khu chung cư của Trương Vãn Vãn.
Những bức ảnh khó coi cùng vô số lời c.h.ử. i rủa ác độc đang tràn ngập.
"Em có biết chuyện này ảnh hưởng đến danh tiếng của anh thế nào không?!"
Anh ta gào lên, nước bọt gần như b.ắ. n vào mặt tôi.
Tôi còn có thể ngửi thấy mùi t.h.u.ố. c lá, rượu và cả mùi nước hoa của một người phụ nữ khác trên người anh ta.
Anh ta không nhắc một chữ nào về sự phản bội của mình.
Anh ta chỉ quan tâm đến danh tiếng của anh ta.
Tôi đặt tấm vải mềm xuống.
Cầm chiếc bình sứ đã được lau sáng bóng, giơ lên dưới ánh đèn để ngắm.
"Danh tiếng của anh?"
Tôi không ngẩng đầu lên.
Giọng nói bình thản như đang nói về thời tiết hôm nay.
"Là do anh và cô ta lăn lộn trên giường mà có."
"Không liên quan gì đến tôi."
"Em!"
Anh ta tức giận đến mức l.ồ. ng n.g.ự. c phập phồng dữ dội.
Anh ta nắm c.h.ặ. t cổ tay tôi, lực mạnh đến mức gần như bóp nát xương.
"Lập tức đi giải quyết chuyện này cho anh! Đi giải thích với mọi người đây là hiểu lầm! Đi xin lỗi Vãn Vãn!"
Anh ta vẫn đang ra lệnh cho tôi.
Năm năm kết hôn.
Anh ta đã quen với tư thế đứng trên cao này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!