Chương 5: (Vô Đề)

Lâm Hàn Dật cảm nhận được ánh nhìn của tôi, toàn thân cứng lại, cố giãy ra khỏi Khương Viên.

"Vu khống cô?"

Tôi bước lên một bước.

"Cô Khương này, cô sợ là lớn rồi nên hay quên."

"Vừa nãy rõ ràng là cô cầm cà phê hất thẳng vào chúng tôi, còn ngay trước mặt chúng tôi nói hai người yêu nhau thật lòng."

Ánh mắt lạnh băng của tôi chuyển từ Khương Viên sang Lâm Hàn Dật.

Hai chữ "thật lòng" tôi nhấn rất rõ, đầy giận dữ.

"Không phải đâu Ninh Ninh, bọn anh không…"

Lâm Hàn Dật siết c.h.ặ. t lòng bàn tay, ánh mắt phức tạp, vội vã muốn giải thích.

Nhưng tôi đưa tay đẩy mạnh anh ta ra, rồi bước thẳng ra cửa.

Lâm Hàn Dật theo bản năng muốn đuổi theo, lại bị Hứa Du và Khương Viên chắn lại.

Ngay sau đó là giọng Hứa Du tươi cười, nhẹ nhàng mà độc.

"Ê, đi gì mà vội."

"Mười vạn còn chưa trả kìa."

Tôi rẽ vào một góc khuất.

Một chiếc Porsche đỗ sẵn ở đó.

Tôi mở cửa lên xe ngay.

Cố Tuế An ngồi ở ghế lái, quay đầu nhìn tôi ở hàng ghế sau.

"Sao rồi, không sao chứ?"

"Du Du đâu?"

Tôi chống đầu lên lưng ghế, thản nhiên nói:

"Em không sao."

"Cô ấy còn ở trong quán."

"Tiền này không lấy thì phí."

Cố Tuế An bật cười.

"Bên Lâm Hàn Chu thế nào?"

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, hỏi hờ hững.

"Xong rồi."

"Cậu ta vừa nói hội đồng quản trị đã rất bất mãn chuyện Lâm Hàn Dật bỏ chạy khỏi cuộc họp lúc nãy, chưa kể những chuyện trước đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!