Chương 2: (Vô Đề)

"Một người không quan trọng."

Tôi không động đũa, chỉ nhấp một ngụm nước, cố nén cơn giận đang cuộn trào trong lòng.

Lâm Hàn Dật không nhận ra sự khác thường của tôi, khẽ cười, đang định nói gì đó.

"Rầm —"

Tiếng thủy tinh vỡ ch. ói tai vang lên trong không gian tầng cao.

Lâm Hàn Dật quay đầu nhìn, sắc mặt lập tức thay đổi.

Nhận ra sự biến sắc ấy, tôi cũng nhìn theo.

Một cô gái mặc đồng phục phục vụ nhà hàng đứng đó, mắt ngấn lệ, lúng túng nhìn về phía chúng tôi, hay nói đúng hơn là nhìn về phía Lâm Hàn Dật đang ngồi đối diện tôi.

Dưới chân cô ta là bát đĩa vỡ và canh đổ tung tóe, hỗn độn khắp nơi.

Chỉ cần một ánh nhìn, tôi đã biết cô ta là ai.

"Khương Viên, cô đang làm gì vậy?!" quản lý sắc mặt khó coi bước tới.

Khương Viên đột ngột quay người chạy ra ngoài.

Khóe mắt tôi bắt được tư thế Lâm Hàn Dật theo bản năng muốn đứng dậy.

Tôi thu hồi ánh nhìn, nâng cốc nước lên uống.

Trong lòng thầm đếm.

Ba.

Hai.

Giây tiếp theo.

Lâm Hàn Dật đứng bật dậy, cố giữ vẻ bình tĩnh: "Tuế Ninh, anh chợt nhớ ra còn một việc rất quan trọng phải xử lý, anh đi trước nhé."

Tôi ngẩng đầu cười, gật nhẹ, vô cùng thấu hiểu: "Được, anh cứ đi đi."

"Ừ."

Nói xong, anh ta vội vã rời đi.

3

Ngoài cửa kính sát đất, cao ốc chập chùng, ánh đèn hội tụ thành một khung cảnh rực rỡ đến cực điểm.

Những món ăn trên bàn được bày biện tinh xảo, nhìn thôi cũng thấy ngon miệng, vậy mà không ai động đũa, cuối cùng nguội lạnh, đ.á.n. h mất hương vị ban đầu.

Tôi chống một tay lên má, tay còn lại lắc nhẹ chiếc cốc thủy tinh, ánh mắt lạnh nhạt đến mức khiến người khác phát run.

Một lúc sau.

"Cạch."

Chiếc cốc bị đặt mạnh xuống bàn, phát ra âm thanh sắc lạnh.

Tôi cầm điện thoại, gửi đi một tin nhắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!