Chương 50: (Vô Đề)

Hơi thở của thiếu niên phả lên má Vân Niệm khi hắn nói chuyện. Rõ ràng là gió đêm mát lành, nhưng lúc thổi qua, gương mặt nàng lại càng nóng hơn. Men rượu từ lồng ngực lan theo kinh mạch trào lên, đầu óc vốn đã hơi mơ hồ giờ càng thêm hỗn loạn.

Hệ thống trong đầu nàng đang la hét om sòm điều gì đó, nhưng Vân Niệm nghe không rõ, chỉ cảm thấy nó quá ồn ào, thế là nàng thản nhiên đóng nó lại.

Thế giới cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.

"Sư tỷ, ta say rồi."

Giọng thiếu niên kéo dài ở âm cuối, mang theo chút làm nũng.

Đôi môi mỏng mấp máy, giọng nói quá đỗi êm tai.

Nàng cũng thì thầm theo: "Ngươi say sao, tại sao lại say chứ..."

Vân Niệm cảm thấy bản thân cũng bắt đầu hồ đồ, men rượu trào dâng khiến nàng suy nghĩ chậm chạp.

Nàng vô thức vươn tay, định chạm vào đôi môi hắn khi nói chuyện.

Ngón tay chưa chạm đến, đầu óc chợt tỉnh táo một chút, đầu ngón tay khẽ co lại, định rụt tay về.

Một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy tay nàng.

"Sư tỷ, có phải ngươi rất thích khuôn mặt ta không?"

Hắn ghé sát hơn, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một gang tay, như thể sắp hôn nàng khi nói chuyện.

Men rượu càng thêm nồng đượm.

Lê hoa tửu có độ cồn cao, tác dụng của men rượu cũng đến chậm. Nàng đã uống hơn nửa bình, bây giờ men rượu bốc lên khiến nàng cảm thấy trời đất quay cuồng.

Gió càng thổi, rượu càng ngấm.

Vân Niệm mơ màng nghĩ, lê hoa tửu quả nhiên danh bất hư truyền, hậu vị quá mạnh, nàng đúng là không nên uống nhiều như vậy.

Nàng tựa vào vai thiếu niên, không trả lời câu hỏi của hắn.

Tạ Khanh Lễ lại hỏi lần nữa: "Sư tỷ, ta có đẹp không?"

Mái tóc đen của thiếu niên được cột cao thành đuôi ngựa, gương mặt trong trẻo như ngọc, chân mày như họa, đuôi mắt hơi nhướng lên, đường nét sắc bén như được điêu khắc tinh tế. Trong đôi mắt đen nhánh của hắn, phản chiếu chỉ có mỗi nàng.

"Đẹp." Vân Niệm rúc vào lòng hắn, nâng mặt hắn lên, đôi mắt lộ rõ men say, nhẹ giọng nói: "Ngươi là người đẹp nhất mà ta từng gặp."

"Chỉ cho sư tỷ nhìn thôi được không?" Hắn nắm tay nàng, hơi thở phả lên đầu ngón tay khi môi mấp máy, "Sư tỷ muốn làm gì ta cũng được, có thể bám lấy ta, chiếm lấy ta, hôn ta."

[🍵: Tạ Khanh Lễ, tôi nhắc anh!!!]

"... Làm gì cũng được?"

"Làm gì cũng được."

"... Người khác thì sao?"

"Người khác thì không được, chỉ có sư tỷ mới được."

Hắn nắm lấy tay nàng, dọc theo đường chân mày mà trượt xuống, lướt qua hàng mi dài cong dày, sống mũi cao thẳng, rồi dừng lại ở đôi môi mỏng.

"Chỉ có sư tỷ mới được chạm vào. Ta là của sư tỷ, tất cả của ta đều thuộc về sư tỷ."

Tửu ý trong người Vân Niệm cuối cùng cũng bùng phát, đầu óc trống rỗng, gió vừa thổi qua liền cảm thấy cả người nóng ran.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!