Chương 49: (Vô Đề)

Hắn ôm chặt lấy nàng, thiếu niên có vóc dáng cao ráo, vai rộng eo thon, dù gầy gò nhưng xương cốt lại nặng, đè lên người nàng khiến hơi thở có phần khó khăn.

Hai cánh tay của Vân Niệm chống lên lồng ngực hắn, đầu hắn vùi vào hõm cổ nàng.

Những cái ôm ở mức độ này bọn họ đã có rất nhiều lần.

Mỗi lần lại càng thêm thân mật, ngực kề ngực, hơi thở hòa quyện vào nhau, như thể muốn nhiễm lấy hương vị của đối phương.

Nhưng chưa bao giờ là như thế này.

Những lời hắn nói có thể xem như sự ỷ lại của sư đệ với sư tỷ, nhưng cũng có thể là...

Lời hứa của một thiếu niên dành cho người trong lòng mình.

Vân Niệm hoang mang, thu mình lại trong vòng tay hắn.

"Sư tỷ, ta có rất nhiều bí mật không thể nói với tỷ. Nếu tỷ biết sẽ rơi vào hiểm cảnh. Hiện tại ta cũng không có đủ dũng khí để nói, nhưng tỷ hãy tin ta, ta vĩnh viễn không bao giờ hại tỷ. Tỷ lấy mạng bảo vệ ta, ta cũng sẽ làm như vậy."

Đầu óc Vân Niệm hoàn toàn trống rỗng, hương trúc xanh trong hơi thở hắn vốn thanh đạm như suối mây nơi núi rừng.

Nhưng lúc này lại mang theo sự bá đạo, ép sát từng bước, muốn quấn chặt lấy nàng.

"Sư đệ, đệ..."

Nàng lẩm bẩm, cảm thấy có gì đó dường như đang vượt khỏi tầm kiểm soát của mình.

Nàng đẩy hắn ra một chút, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Ta... ta hơi khó thở."

Thiếu niên chống tay nhổm dậy, nhưng thân thể vẫn chắn trước nàng.

Nàng cảm thấy tình huống này có chút kỳ lạ.

Hiện tại bọn họ đang nằm chung trên một chiếc giường, chỉ mặc trung y, cơ thể chạm sát nhau dưới lớp chăn mỏng, cái lạnh và hơi ấm đối lập hoàn toàn, cũng chính vì thế mà sự tồn tại của đối phương càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Hắn cúi đầu nhìn nàng, còn nàng nằm dưới thân hắn, trông thật giống như...

Vân Niệm đột nhiên ho sặc sụa, vội nghiêng người che miệng, ho đến kịch liệt.

"Sư tỷ, tỷ không sao chứ?"

Bàn tay hắn đặt lên lưng nàng, lòng bàn tay rộng lớn áp lên bả vai gầy guộc, cảm giác lạnh lẽo xâm nhập vào da thịt, nơi bị hắn chạm vào khiến từng sợi lông tơ dựng đứng, một cơn run rẩy không nói nên lời lan khắp toàn thân.

Mặt Vân Niệm đỏ bừng vì ho, hoàn toàn không ngờ có ngày mình lại chật vật như thế này bên cạnh hắn, vậy mà còn bị sặc nước bọt nữa chứ.

Chết tiệt!

Thật mất mặt quá đi!

Nàng vội vẫy tay ra hiệu tránh xa hắn, rồi ngồi dậy quay lưng về phía hắn, vỗ ngực cố gắng điều chỉnh hơi thở.

Nàng th* d*c, trung y rộng thùng thình lại khá mỏng, mà nàng thì gầy gò, mặc trên người lỏng lẻo vô cùng. Do nàng hơi còng lưng nên trung y ôm sát lấy vòng eo thon thả, dường như có thể nắm trọn chỉ bằng một bàn tay.

Yết hầu của Tạ Khanh Lễ khô khốc, vành tai nóng ran.

"Sư tỷ, tỷ không sao chứ?"

Vân Niệm ho đến khàn cả giọng: "Ta không sao, để ta nghỉ một lát."

"Ừm, ta đợi tỷ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!