Gương mặt hoàng hậu trở nên mơ hồ, trước mắt Vân Niệm lại là một mảng trắng xóa.
Nàng ngẩn ra một lúc, rồi lập tức nhận ra mình đã bị kéo vào ký ức của hoàng hậu.
Câu nói cuối cùng của hoàng hậu là bảo nàng cứu bà ta ra ngoài. Nhưng nàng phải cứu bà ta thế nào?
"Không kịp nữa" nghĩa là sao?
Vân Niệm chưa kịp suy nghĩ kỹ, sương mù trắng xóa trước mắt đột nhiên tan đi, để lộ một vùng tối đen, tĩnh lặng âm u, có những bóng người đang chạy trốn. Dường như đây là một rừng trúc.
Một lực kéo mạnh mẽ khiến nàng bị cuốn theo.
Vân Niệm vừa chạy vừa nhìn chằm chằm vào người phụ nữ phía trước.
Là hoàng hậu.
Một vài tùy tùng theo sát phía sau, ôm hai đứa trẻ trong lòng, dìu bà ta chạy về phía trước. Bụng hoàng hậu nhô cao, trông có vẻ sắp sinh.
Lúc này, bà ta vẫn chưa sinh thái tử.
Đây là chuyện xảy ra ba mươi năm trước.
Vân Niệm đi theo phía sau, hoàng hậu thỉnh thoảng quay đầu lại, vẻ mặt không giấu nổi sự lo lắng và hoảng hốt, như thể sợ có ai đó đuổi theo.
Phía xa có người dắt ngựa chờ sẵn, hoàng hậu đưa người lên xe ngựa: "Mau đi, đến nơi sẽ có người tiếp ứng các ngươi, tuyệt đối đừng quay lại. Chuyện ở đây ta sẽ lo liệu!"
"Dạ, nương nương!"
Xe ngựa chuẩn bị rời đi.
Vút—
Lưỡi dao sắc bén xé toạc không trung.
Một mũi tên lông vũ lao thẳng tới, xuyên qua cổ của tiểu tư đánh xe.
Tiếng thét chói tai vang lên.
Máu nóng bắn tung tóe, có vài giọt rơi lên mặt hoàng hậu, làn da trắng nõn lấm tấm vết máu, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.
Vân Niệm ngoảnh đầu nhìn lại, xa xa, ánh lửa đang nhanh chóng áp sát. Một toán quân từ trong rừng rậm lao ra, tiếng vó ngựa rền vang mạnh mẽ.
Người dẫn đầu không ai khác chính là hoàng đế.
Hắn nhảy xuống ngựa, sải bước đến bên hoàng hậu, túm lấy nàng rồi kéo đi.
"Giết hết, không để sót một ai."
Hoàng hậu lúc này mới hoàn hồn, liều mạng đẩy hắn ra:
"Không được giết! Không được giết! Chúng chỉ là hai đứa trẻ, còn chưa biết gọi một tiếng 'A nương', vì sao không thể tha cho chúng?"
Hoàng đế đứng sững lại.
Hoàng hậu quỳ xuống đất, đôi mắt đẹp đẫm lệ:
"Bệ hạ, thần thiếp khi còn nhỏ bị bắt cóc, là nhà họ Trình cưu mang thần thiếp, nuôi dưỡng thần thiếp đến tận bây giờ. Phụ mẫu trước lúc lâm chung chỉ có một nguyện vọng duy nhất, đó là để thần thiếp cứu lấy hai đứa trẻ này, thần thiếp cầu xin người..."
Nàng rút thanh đao bên hông hoàng đế, đặt ngang cổ mình:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!