Vân Niệm tựa lưng vào ghế, đôi tay lành lạnh của hắn giúp nàng xoa bóp bả vai.
Lực đạo không quá mạnh cũng không quá nhẹ, vừa vặn đến mức thích hợp.
Chẳng bao lâu, Vân Niệm đã mơ màng buồn ngủ.
Đầu nàng khẽ gật gù, cơn buồn ngủ ập đến, trong khi ánh mắt thiếu niên vẫn chuyên chú dõi theo gương mặt nàng, quan sát từng cử động nhỏ nhất.
Cơ thể nàng nghiêng đi, chiếc đầu vốn đang tựa vào ghế bất ngờ rơi xuống. Tạ Khanh Lễ phản ứng nhanh nhạy, lập tức đưa tay phải đỡ lấy trán nàng.
Vầng trán mịn màng chạm vào lòng bàn tay lạnh buốt, cảm giác băng giá khiến Vân Niệm giật mình, đôi mày khẽ nhíu lại, hàng mi dài chớp động, rồi nàng mở mắt.
Vân Niệm ngơ ngác: "Sư đệ?"
"Ừm, ta đây." Tạ Khanh Lễ vẫn bình thản đỡ nàng ngồi ngay ngắn, dùng linh lực làm ấm chén trà đã nguội, rồi rót một ly đưa cho nàng: "Sư tỷ, uống chút trà rồi nghỉ ngơi sớm đi."
Vân Niệm đón lấy chén trà, nhấp từng ngụm nhỏ, ánh mắt lướt qua Tạ Khanh Lễ rồi lại lặng lẽ thu về.
Nàng lặp lại hành động ấy nhiều lần, cứ tưởng mình che giấu rất khéo, nhưng thực ra từng động tác nhỏ đều không thoát khỏi mắt thiếu niên.
Tạ Khanh Lễ nhìn mà muốn bật cười.
"Sư tỷ muốn nói gì sao?"
Vân Niệm bị bắt tại trận, hơi xấu hổ: "Không có gì."
"Sư tỷ, giữa chúng ta không cần phải e ngại gì cả, có gì cứ nói."
Vân Niệm im lặng một lúc.
Hệ thống thúc giục: [Ngươi hỏi đi, chẳng phải luôn muốn hỏi sao?]
Đúng là có một chuyện nàng muốn hỏi Tạ Khanh Lễ từ lâu.
Nhưng vì lo lắng đến cảm xúc của hắn nên nàng chưa từng mở lời.
"Sư tỷ, cứ hỏi đi."
Tạ Khanh Lễ bình thản nói.
Vân Niệm dốc cạn ly trà trong tay, đặt chén xuống bàn, phát ra một tiếng vang trong trẻo.
"Sư đệ, rốt cuộc kinh mạch của ngươi bị làm sao vậy?"
Phù Đàm chân nhân từng nói kinh mạch của Tạ Khanh Lễ bị tổn thương nghiêm trọng.
Nhiệt độ cơ thể hắn quanh năm lạnh lẽo, như thể vừa được kéo ra từ một hầm băng.
Vân Niệm đã từng dò xét kinh mạch của hắn, linh lực của nàng lưu chuyển bên trong vô cùng khó khăn, giống như bị băng sương đóng chặt mọi ngõ ngách.
Ấy vậy mà linh lực của hắn lại không hề bị kiềm hãm, thậm chí có thể vung kiếm đầy uy lực bên ngoài sào huyệt của tên khôi lỗi sư.
Nàng kéo ghế lại gần hơn một chút: "Sư đệ, nếu kinh mạch của ngươi có thể chữa khỏi, tu vi nhất định sẽ cao hơn bây giờ rất nhiều."
Tạ Khanh Lễ cúi mắt, ánh nhìn rơi xuống cổ tay mình.
Vân Niệm không nhận ra, nhưng bản thân hắn có thể cảm nhận được dòng chảy ngầm cuộn trào bên trong kinh mạch.
Mỗi khi kinh mạch nghịch chuyển, toàn bộ máu trong người hắn như thể bị đóng băng, toàn thân kết một lớp băng sương, đến mức không thể cử động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!