Chương 19: (Vô Đề)

Thanh niên trong lòng nàng biến mất, mùi máu tanh cũng tan đi.

Mọi thứ đang sụp đổ.

Mặt đất dưới chân nàng rạn nứt, gió sắc lạnh gào thét bên tai, nàng từ hư không rơi xuống.

Lúc sắp chạm đất, có một đôi tay mạnh mẽ ôm lấy eo nàng, đỡ lấy nàng.

"Sư muội."

Vân Niệm mở mắt, nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.

Giang Chiêu vẫn là dáng vẻ ấy, xung quanh sạch sẽ, trên người không có chút hỗn loạn nào, hoàn toàn khác xa với người nàng vừa gặp khi nãy.

Hốc mắt nàng bỗng chua xót: "Sư huynh."

Giang Chiêu chưa chết, Phù Đàm chân nhân chưa chết, Tạ Khanh Lễ cũng chưa nhập ma.

Giang Chiêu không dám chạm vào nàng, sợ sẽ động đến vết thương nào đó.

Hắn khẽ trấn an: "Đừng sợ, đừng sợ, sư huynh ở đây."

Ánh mắt Giang Chiêu hạ xuống, nhìn thấy mái tóc đen rối bời của Vân Niệm, y phục rách nát, cùng những vết thương chằng chịt trên người nàng.

Vết bầm tím trên cổ nàng hằn rõ, như thể có ai đó suýt nữa đã b*p ch*t nàng.

Hắn vừa cẩn thận dùng linh lực trị thương cho nàng, vừa lạnh lùng nhìn về phía Bùi Lăng đang thảnh thơi uống trà cách đó không xa.

"Tiền bối đã toại nguyện rồi, vậy có thể để bọn vãn bối rời đi chưa?"

Bùi Lăng "chậc" một tiếng, có chút trách cứ trước sự vô lễ của hắn: "Sư muội ngươi tuổi còn trẻ đã ngộ được Kiếm Tâm, từ đây con đường tu hành tất sẽ thuận lợi, trăm năm sau tất thành Đại Thừa. Ta đây có cây Sương Kiếm là danh kiếm thượng phẩm đương thời, lần này lại tặng cho nàng, vậy mà ngươi vẫn vô lễ với ta?"

"Chúng ta đâu có chủ động muốn thanh kiếm này!"

Bùi Lăng cười: "Nhưng Sương Kiếm đã chọn nàng."

Hắn nhìn về phía đài cao, thanh kiếm bị trấn áp trên tầng cao nhất cảm nhận được khí tức của Vân Niệm, vậy mà lại tự động bay ra, quấn quanh nàng một cách lấy lòng.

Đây chính là Sương Kiếm, đã nhận Vân Niệm làm chủ.

Giang Chiêu nhíu mày.

Bùi Lăng mỉm cười bí ẩn: "Còn Toái Kinh thì đã chọn tiểu tử kia."

Lúc này, Giang Chiêu cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó không ổn.

Thiếu nữ trong lòng hắn nắm chặt vạt áo hắn: "Sư huynh... sư đệ đâu?"

Thiếu niên vốn yên tĩnh ngồi trong góc đã biến mất.

"Chuyện này... Tạ Khanh Lễ đâu?" Giang Chiêu lẩm bẩm.

Vân Niệm thoát khỏi vòng tay hắn, tiến lên đối diện với Bùi Lăng, ánh mắt lạnh lùng:

"Tiền bối, sư đệ ta đâu?"

Bùi Lăng cười: "Ở trong Kiếm Cảnh của Toái Kinh chứ đâu."

Đúng như nàng đã dự đoán.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!