Chương 17: (Vô Đề)

Tim Vân Niệm đập loạn, trong đầu chỉ toàn hình ảnh mà nàng vừa chứng kiến khi vội vã chạy đến.

Một đứa trẻ nằm trên mặt đất, bộ y phục được nàng chỉnh tề gọn gàng giờ đây loang lổ máu tươi. Đầu gối phải bị xé rách đến mức lộ cả xương trắng xen lẫn sắc đỏ.

Năm ngón tay co quắp cắm chặt vào bùn đất, khuôn mặt non nớt nhuộm đầy máu trào ra từ miệng và khoang mũi.

Nàng gần như không nghe thấy nhịp tim của chính mình.

Khoảnh khắc ấy, hệ thống cũng im lặng cùng nàng.

Vân Niệm đã sống bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên nàng trực diện đối mặt với... sự ngược đãi tàn nhẫn.

Người bị hành hạ chính là Tạ Khanh Lễ. Là mục tiêu nhiệm vụ của nàng. Là sư đệ của nàng.

Nàng cố gắng kiểm soát giọng nói của mình: "Ngươi rốt cuộc là ai?"

Vân Niệm cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc từ hắn.

Tựa như... nàng đã từng gặp qua.

"Ngươi hỏi ta là ai?" Người đó khẽ cười, "Tiểu nha đầu, những kẻ biết đến ta đều đã chết cả rồi."

Nụ cười trên mặt hắn biến mất, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm: "Ngươi đã lãng phí quá nhiều thời gian của ta, vậy thì hôm nay cũng chết đi!"

Vân Niệm không nhìn thấy hắn ra tay khi nào, chỉ thấy bóng đen lóe lên trước mắt, hắn đã áp sát nàng.

Mộc kiếm trong tay nàng va chạm với thanh kiếm đỏ rực, khiến hổ khẩu đau nhói đến tê dại.

Kiếm ý của hắn... thật mạnh mẽ!

Người này là một đại năng kiếm đạo!

Vân Niệm vội vàng ném ngọc bài đệ tử mà Phù Đàm chân nhân đưa cho, bảo vệ Tạ Khanh Lễ khỏi dư ba trận chiến.

Kẻ khoác áo choàng thoáng liếc qua, khẽ nhướng mày: "Linh ấn của Phù Đàm? Ngươi là đồ đệ của hắn?"

Vân Niệm nắm bắt được điều gì đó từ lời hắn nói: "Ngươi quen sư phụ ta?"

Người đó sững lại, nhận ra mình đã lỡ lời, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo: "Nói nhảm với ngươi làm gì, đi chết đi."

Hắn chỉ vung kiếm chém xuống, trong chớp mắt, mộc kiếm của nàng gãy đôi.

Một cơn va chạm mạnh mẽ đánh thẳng vào lồng ngực, bóng áo lục phảng phất như cánh bướm gãy cánh bị quăng văng đi, đập mạnh vào thân cây phía sau.

Thân cây to lớn rung chuyển, vết nứt lan tràn khắp thân.

Nàng vô lực ngã xuống đất.

[Ký chủ!]

Ngực Vân Niệm đau nhói.

Nàng ho mạnh, từng ngụm máu b*n r*, nhuộm đỏ mắt Tạ Khanh Lễ.

Hắn cử động ngón tay, muốn chạm vào nàng.

Nhưng quá xa, hắn không thể chạm tới được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!