Vân Niệm sững sờ.
Sao lại đáng sợ như vậy?
Nàng suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn hỏi:
"Vậy rốt cuộc là vì sao?"
Đứa trẻ lạnh lùng nhìn nàng: "Ngươi thật sự không biết sao?"
Vân Niệm chần chừ: "Ta nên biết ư?"
Tạ Khanh Lễ không nói gì, ánh mắt nhìn nàng dần trở nên rét lạnh, như thể đang nhìn xuyên qua nàng để thấy một người khác.
Gương mặt cậu ngày càng tái nhợt, hận ý trong mắt đậm đến mức gần như tràn ra, bàn tay nhỏ siết chặt lấy tay áo.
Vân Niệm thấy cơ thể cậu khẽ run, ngửi được mùi máu tanh trên người cậu.
Vết thương của cậu lại nứt ra rồi!
Nàng sải bước tới, cạy mở bàn tay đang siết chặt của cậu: "Ta không hỏi nữa, ta không hỏi nữa!"
Tạ Khanh Lễ hất tay nàng ra: "Đừng chạm vào ta, cút đi!"
Cậu vội vàng lùi lại, nhưng hành động quá nhanh khiến thân thể mất thăng bằng, ngã ngồi xuống đất.
Vân Niệm định đỡ cậu dậy, nhưng giọng nói trẻ con non nớt lại sắc nhọn như muốn xé rách bầu trời:
"Ta đã nói đừng chạm vào ta!"
Bàn tay Vân Niệm khựng lại giữa không trung.
So với Tạ Khanh Lễ đang trọng thương thoi thóp, bộ dạng hiện tại của cậu khiến nàng càng khó chấp nhận hơn.
Cậu như bị rơi vào tâm ma, hận ý trong mắt quá sâu, bờ vai run rẩy, môi mím chặt.
Vân Niệm cố nuốt xuống nỗi chua xót trong lòng, lùi lại vài trượng: "Xin lỗi, ngươi đừng sợ, ta sẽ không hỏi nữa."
Nàng dừng một chút, giọng rất nhẹ: "Ta sẽ không làm hại ngươi, ta sẽ bảo vệ ngươi."
Đứa trẻ ngã ngồi trên đất sững sờ, vành mắt ửng đỏ, nhưng vẫn bướng bỉnh quay đầu sang chỗ khác.
Cậu sẽ không tin nàng.
—
Vân Niệm ngồi trước cửa hang, lắng nghe tiếng gió quét qua những cây cổ thụ bên ngoài, phát ra âm thanh xào xạc.
Đây là Kiếm Cảnh của nàng sao?
Bùi Lăng biết rõ quá khứ của Tạ Khanh Lễ, hắn chọn dùng cậu để khảo nghiệm Kiếm Tâm của nàng.
Vì sao?
Vì sao lại là Tạ Khanh Lễ?
Cậu ấy... đã trải qua những gì?
Nàng nhớ đến thiếu niên dịu dàng năm đó, khó mà liên tưởng với đứa trẻ đầy gai nhọn trước mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!