Chương 12: (Vô Đề)

Nàng chờ rất lâu, rồi một tiếng cười khẽ vang lên:

"Sư tỷ, có thể mở mắt rồi."

Vân Niệm nghe ra trong tiếng cười của Tạ Khanh Lễ dường như còn có chút trêu chọc, điều này khiến nàng có phần ngạc nhiên. Tạ Khanh Lễ trước nay luôn ôn hòa, lễ độ nhưng quá mức câu nệ, xa cách.

Đây là lần đầu tiên hắn ở trước mặt nàng... thư thái đến vậy.

Hàng mi dài của Vân Niệm khẽ run, nàng mở mắt ra.

Cánh cửa khảm trong vách đá khẽ rung, sau đó một tiếng "két" vang lên, như dây xích đã lặng im hàng năm bỗng xoay chuyển, nặng nề và chậm chạp mở ra.

Sự chuyển động của cửa đá khiến lớp bụi tích tụ ngàn năm tung bay, Vân Niệm chưa kịp né tránh thì cổ tay đã bị ai đó nắm lấy, kéo nàng lùi về phía sau.

Nàng ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào cửa đá.

Nghe thấy động tĩnh, Giang Chiêu đứng dậy, tiến đến bên hai người, kinh ngạc nhìn cánh cửa đang mở.

Giang Chiêu: "Cái này..."

Vân Niệm: "Chỉ có thế?"

Kiếm các thần bí đến vậy, bọn họ suýt nữa mất mạng, Vân Niệm vốn nghĩ Bùi Lăng không muốn người đời phát hiện ra kiếm các này.

Nhưng tại sao hắn lại thiết kế cơ quan mở cửa đơn giản thế này chứ!

Hai người liếc mắt nhìn nhau, đều thấy được sự im lặng tương tự trong mắt đối phương.

Tạ Khanh Lễ nhìn lướt qua, nhàn nhạt thu hồi ánh mắt, là người đầu tiên bước vào trong.

Sau khi cửa đá mở ra, khí tức kiếm ý lạnh lẽo tràn ra, mạnh mẽ như cơn sóng lớn cuộn trào, ập tới bốn phương tám hướng.

Thanh kiếm bên hông Giang Chiêu lập tức rung lên ong ong.

Chỉ có kiếm của hắn rung động, còn thanh kiếm gỗ bên cạnh Vân Niệm và Tạ Khanh Lễ thì chẳng có phản ứng gì.

Giang Chiêu có bản mệnh kiếm, còn Vân Niệm và Tạ Khanh Lễ vẫn chưa chọn được bản mệnh kiếm của riêng mình.

Bản mệnh kiếm có kiếm linh, có thể cảm ứng với những thanh kiếm khác.

Đệ tử Huyền Miểu Kiếm Tông khi đạt đến kết đan thì có thể chọn bản mệnh kiếm, bởi vì Cố Lăng Kiếm Khư ba trăm năm mới mở một lần, nhiều trưởng lão sẽ chuẩn bị bản mệnh kiếm cho đệ tử của mình từ trước.

Phù Đàm chân nhân đã chọn cho Vân Niệm mấy thanh danh kiếm, nhưng không có thanh nào khiến nàng hài lòng, trong lòng luôn có cảm giác mình sẽ gặp được thanh kiếm thích hợp hơn.

Nàng cũng không vội tìm bản mệnh kiếm, từ trước đến giờ vẫn dùng kiếm gỗ do Phù Đàm chân nhân làm.

Còn Tạ Khanh Lễ, một đệ tử ngoại môn mới bái nhập Huyền Miểu Kiếm Tông được một năm, vừa mới kết đan, cũng chưa chọn bản mệnh kiếm.

Nhưng bọn họ đều là kiếm tu, ở nơi kiếm ý mạnh mẽ như thế này, ngay cả thần hồn cũng run rẩy theo. Sự khao khát kiếm của kiếm tu là điều không thể kìm nén.

Giang Chiêu cố kiềm chế thanh Lẫm Tầm Kiếm đang liên tục rung động bên hông mình.

"Đây là... Kiếm Các." Giọng hắn run run.

Không một kiếm tu nào không khát vọng được vào Kiếm Các— nơi đây là kiếm các của Bùi Lăng, bên trong toàn là danh kiếm thượng đẳng.

Dù Vân Niệm không phải người bản địa, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong Kiếm Các, nàng vẫn không nhịn được mà khó khăn nuốt nước bọt.

Hai người nhẹ nhàng đặt chân vào Kiếm Các.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!