Đã lâu lắm rồi Lục Dự mới có một giấc ngủ thoải mái đến thế.
Hắn như trút bỏ được mọi phiền muộn và áp lực trên thế gian này, nằm trong chăn ấm nệm êm mà ngủ một giấc thật sâu.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu rọi lên khuôn mặt Lục Dự, cảm giác chói mắt khiến hắn chậm rãi mở đôi mắt mình ra.
Lục Dự gắng gượng chống đỡ cơ thể yếu ớt, từ từ ngồi dậy thì mới phát hiện mình đang nằm trên giường gạch của một gian nhà nông.
Căn phòng được dọn dẹp rất sạch sẽ, gọn gàng, trên tủ gạch mộc mạc có chạm khắc những hoa văn đơn giản. Một con mèo trắng lông dài đang cuộn tròn mình nằm dưới chân hắn.
Trên người hắn là chiếc chăn bông hoa xanh đậm tỏa ra mùi hương ấm áp. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ trong phòng đặt một tấm gương đồng nhỏ, một cây trâm gỗ, và dưới sàn còn có một con chó đen đang nằm lim dim ngủ.
Đây rõ ràng là phòng của một cô nương nhà nông nào đó.
Lục Dự hơi nhíu mày, chậm rãi ngồi bên mép giường gạch. Con chó đen bỗng nhiên ngồi dậy, thân thiện cọ cọ vào bắp chân hắn, khuôn mặt nó hiện rõ vẻ ngốc nghếch nhưng hiền lành.
Hắn theo bản năng đưa tay xoa đầu con chó, biểu cảm trên mặt nó dần trở nên hưởng thụ.
Lục Dự không khỏi bật cười khẽ một tiếng.
Bất chợt, từ bên ngoài gian phòng vang lên tiếng kêu của lũ gà con, chú chó đen cảnh giác dựng đứng đôi tai, rồi chẳng đợi Lục Dự kịp phản ứng, nó đã vụt một cái chạy biến ra khỏi phòng.
Chỉ một lát sau, một giọng nói nhẹ nhàng từ ngoài sân nhỏ chậm rãi truyền vào.
"Nhị Hắc, ngươi lại ra đón ta đấy à?"
Vân Vãn đầu đội chiếc khăn vải hoa màu xanh đậm, trên tay xách một chiếc giỏ đựng khá nhiều khoai tây, cùng một chiếc bát nhỏ đựng đầy những quả rừng đỏ mọng.
Nàng thầm nghĩ gạo và bột mì trong nhà sắp cạn, nên đã dùng da thú để đổi lấy số khoai tây này. Lúc quay về, nàng lại nhìn thấy những quả rừng đỏ mà cha thích ăn nhất đang treo cao trên cành cây.
Trẻ con trong thôn đứa nào cũng biết leo trèo, nhưng cha chưa bao giờ cho nàng học những thứ đó.
Vân Vãn chỉ có thể kiễng chân hái những quả ở thấp, hoặc nhặt những quả còn nguyên vẹn rơi trên mặt đất.
Khi nàng hổn hển hái xong và về đến nhà thì mặt trời đã treo cao giữa đỉnh đầu. Cái nóng khiến nàng vội vàng tháo khăn trùm đầu và đặt giỏ xuống.
"Nhị Hắc, đừng kéo ta, để ta uống hớp nước đã, một lát nữa mới nấu cơm cho ngươi được."
Vân Vãn bưng bát sứ lớn uống nước ừng ực, trong khi Nhị Hắc cứ liên tục kéo vạt áo nàng lôi về phía gian phòng bên phải.
Ngôi nhà này là kiểu nhà gạch xanh thường thấy ở huyện Vân. Vừa bước vào cửa là nơi nấu nướng, hai bên trái phải mỗi bên có một bếp lò, mỗi bếp lại nối liền với một gian phòng ngủ bên trong.
Gian phòng bên trái là nơi Vân Tồn Nghĩa ở, còn gian bên phải là khuê phòng của Vân Vãn.
Lúc này Vân Vãn chẳng kịp để tâm đến Nhị Hắc, nàng xua tay với nó rồi vội vàng lao vào gian phòng bên trái. Thấy Vân Tồn Nghĩa đã tỉnh lại, tảng đá đè nặng trong lòng nàng mới từ từ hạ xuống.
"Con gái, nghe lời cha, mau đi đi."
Giọng nói của Vân Tồn Nghĩa khàn đục như tiếng sỏi đá cọ xát trên mặt đất. Vân Vãn đứng thẳng người như đứa trẻ vừa phạm lỗi, nàng rưng rưng nước mắt, kiên quyết lắc đầu: "Cha sẽ khỏe lại thôi mà."
Vân Tồn Nghĩa nhìn khuôn mặt gầy gò của cô con gái ngoan, trên gương mặt dày dạn sương gió lăn dài hai hàng lệ nóng, ông nghẹn ngào thở dài một tiếng: "Đứa con ngốc của cha."
Giống như mặt trời cuối cùng cũng sẽ lặn xuống núi, chẳng ai có thể thoát khỏi quy luật sinh lão bệnh tử. Ngay cả một thợ săn khỏe mạnh cũng không ngoại lệ.
Vành mắt Vân Vãn lại đỏ hoe, nàng như muốn trốn chạy mà lao nhanh ra khỏi phòng, chỉ kịp hô lên: "Con đi nấu cơm đây."
Vân Vãn vừa rơi lệ vừa theo bản năng chạy về phòng mình, nhưng khoảnh khắc ngẩng đầu lên, nàng đột nhiên chạm phải ánh mắt của Lục Dự.
Trái tim nàng nảy lên thình thịch, kinh hãi thốt lên thành tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!