Bên trong phòng tắm.
Hơi nước nóng hôi hổi vây quanh đôi gò má của Vân Vãn, nàng dùng ngón tay lau đi những giọt nước đọng trên mặt. Cả cơ thể nàng đang căng thẳng ngâm mình trong bồn nước tắm đầy thảo dược, những cánh hoa màu đỏ tươi đã bị ngâm đến mức phai màu.
Vân Vãn được bao bọc bởi làn nước ấm nóng, nhưng toàn thân nàng vẫn cảm thấy lạnh lẽo như băng.
Cùng với tiếng cửa lớn bị ai đó đẩy ra, trái tim Vân Vãn "thình thịch" một tiếng nhảy dựng lên, rồi lại vì sợ hãi mà như rơi xuống vực thẳm.
Chỉ thấy Diêu cô cô bưng một chiếc khay gỗ mun bước vào.
Có lẽ vì tính chất quan trọng của đêm nay, bà ta ăn mặc càng thêm cứng nhắc với bộ váy lụa màu nâu thẫm, tóc búi mượt mà không một sợi thừa, mái tóc được vấn gọn gàng sau gáy, mũi giày vải xám lộ ra dưới chân váy chừng nửa đốt ngón tay.
Diêu cô cô liếc một ánh mắt sắc lẹm, thị nữ vội vàng tiến lên đỡ lấy chiếc khay.
"Đây là Ngọc Ngưng Hương Cao của cung đình, có thể khiến cơ thể nữ nhân tỏa ra mùi hương thoang thoảng, làn da cũng sẽ trở nên mềm mại và mịn màng hơn."
Diêu cô cô vẫn còn một câu chưa nói ra.
Tác dụng khác của loại hương liệu này là tăng thêm t*nh d*c khi nam nữ ân ái.
Các thị nữ thoa loại hương liệu kỳ quái này lên người Vân Vãn, bị nhiều người chạm vào thân thể như vậy, nàng đã sớm xấu hổ đến mức hai chân co quắp chặt vào nhau.
"Đừng nghĩ rằng trở thành người phụ nữ đầu tiên của Thế tử thì có thể cậy sủng mà kiêu, ngươi mãi mãi là nô tỳ, hầu hạ tốt chủ tử, làm chủ tử hài lòng mới là việc quan trọng nhất."
"Thế tử và Thế tử phi tương lai mới là chủ nhân của ngươi, chứ đừng mơ tưởng bay lên cành cao hóa phượng hoàng."
Diêu cô cô không ngừng răn đe, nhưng Vân Vãn chẳng nghe lọt tai câu nào, trong lòng nàng tràn ngập sự căng thẳng, giống như đây là lần đầu tiên của bọn họ vậy.
Nhìn các thị nữ mặc cho mình một lớp áo lụa trắng mỏng manh, nàng siết chặt ngón tay, lấy hết can đảm nói: "Cái áo này... có vẻ quá mỏng rồi."
Diêu cô cô không nói gì, các thị nữ vẫn tiếp tục mặc đồ cho nàng.
Vân Vãn không dám nói thêm lời nào nữa, chỉ đành để mặc họ sắp xếp.
Mãi cho đến khi được quấn chặt trong một chiếc chăn lớn và được một nhóm bà vú khiêng lên giường của Lục Dự, nàng mới thả lỏng hơn một chút.
Trên chiếc giường gỗ sưa cổ kính tỏa ra hương lan thoang thoảng, màn che thêu hình rừng trúc xanh nhạt trên nền biển mây.
Thời gian trôi qua, nhưng Lục Dự vẫn chưa xuất hiện.
Vân Vãn cũng dần dần thư giãn hơn, thậm chí nàng còn đếm rõ mười bảy mười tám chiếc lá trúc trên rèm che.
Đột nhiên, cảm giác căng tức ở ngực khiến nàng không khỏi căng thẳng trở lại.
Dường như... "lương thực" của Tiểu Bảo sắp chảy ra rồi.
Bất chợt, kèm theo một tiếng "két", trong phòng vang lên đồng loạt tiếng hành lễ.
"Bái kiến Thế tử."
Cùng với tiếng bước chân của Lục Dự ngày càng đến gần, trái tim của Vân Vãn đã treo ngược lên tận cổ họng, đôi gò má cũng bị hơi nóng trong chiếc chăn bịt bùng làm cho đỏ ửng.
Còn có cảm giác căng tức ở ngực khiến nàng chỉ muốn thu mình trốn vào khe đất.
Gương mặt của Lục Dự dần xuất hiện trong tầm mắt nàng, hắn mặc một bộ đồ ngủ, tóc còn hơi ướt, không có y phục lộng lẫy hay vương miện cao quý, gương mặt trông cũng ôn hòa hơn nhiều.
Hốc mắt Vân Vãn tức thì ửng hồng, đôi mắt ướt át nhìn chằm chằm vào Lục Dự.
Đây chính là phu quân của nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!