Chương 8: Tào phớ và bánh mè

Hồi lâu sau, Cố Quân Xuyên vẫn không nói chuyện, y không quá muốn đề cập đến chân mình với người khác, mặc dù đây là vấn đề căn bản không thể bỏ qua, ánh mắt y hơi tối lại: "Ta không sao, ngươi mau ngủ đi."

Nhưng Thẩm Liễu lại ngồi dậy, mò mẫm bò qua: "Ta xoa bóp chân cho huynh nhé."

"Không cần."

"Ta, ta không chê huynh… Hơn nữa huynh cũng không dơ."

"Không phải, không phải nói chuyện đó."

"Ta, ta cũng không dơ." Thẩm Liễu gấp đến độ nói lắp, "Ta rửa tay rồi, tắm rửa rồi, ta cũng không dơ."

Cái này thì có liên quan gì đâu… Cố Quân Xuyên bất đắc dĩ thở dài, đang suy nghĩ nên giải thích như thế nào, thì lại nhìn thấy đôi mắt vô cùng đáng thương của Thẩm Liễu trong màn đêm tăm tối.

Yết hầu của y khẽ nhúc nhích, đầu ngón tay nắm chặt, siết đến mức khớp xương đau nhức: "Vậy… làm phiền ngươi."

Y lập tức hối hận ngay khi vừa dứt lời, nhưng tiểu ca nhi đang ngồi quỳ lại như được đại xá, lông mày cong lên, tựa như bé chó vàng vì được ăn thịt xương mà vểnh cả đôi tai lên.

Cố Quân Xuyên không hiểu sao mình lại đồng ý, giận dỗi thắp sáng đèn dầu lần nữa, ánh lửa nhỏ như hạt đậu nhẹ nhàng bốc cháy.

Thẩm Liễu bảo nam nhân nằm xuống, Cố Quân Xuyên rối rắm đến mức giữa mày tạo thành chữ "xuyên" (): "Ngồi xoa đi…"

"Không được đâu." Thẩm Liễu kéo gối qua, "Nằm lên đây."

Cố Quân Xuyên thấy tiểu ca nhi nghiêm túc, hít sâu một hơi rồi thở ra, cuối cùng vẫn nghe lời nằm lên gối.

Thẩm Liễu ngồi ở cuối giường, cậu duỗi tay xắn ống quần của Cố Quân Xuyên lên, lúc đụng tới chân trái, nam nhân theo bản năng lên tiếng: "Đừng đụng vào."

Tựa như bị lửa đốt, Thẩm Liễu rụt tay về, cậu nhìn mắt cá chân không giống nhau lộ ra ngoài ống quần, tâm trạng không khỏi chùng xuống, bàn tay chậm rãi chạm vào đùi phải vẫn còn khỏe mạnh.

Tay cậu không lớn, nhưng lại đủ lực, tay nắm thành quyền, dùng đốt ngón tay ấn xuống đầu gối của nam nhân, đi xuống dọc theo bắp chân.

Đau quá… Lưng Cố Quân Xuyên căng cứng, mặt sắp vùi vào gối.

Thẩm Liễu nhìn bắp đùi căng chặt của y: "Đau ạ?"

Cố Quân Xuyên lặng lẽ lau mồ hôi lạnh trên cổ: "Không đau."

Đầu tiên là kéo giãn cơ bắp, rồi xoa bóp cơ bắp căng cứng, đôi tay Thẩm Liễu làm đi làm lại từng chút một, nghiêm túc vô cùng.

Cố Quân Xuyên nương theo ánh đèn mờ nhạt, lặng lẽ liếc qua, y phát hiện Thẩm Liễu chỉ gầy, mặt mày vẫn khá xinh đẹp, không đổi sắc mặt quay đi, mím môi.

Cố Quân Xuyên giữ chân trái của mình kín như bưng, Thẩm Liễu cũng không dám chạm vào nhiều, xoa xong đùi phải của y thì thu tay lại.

Cố Quân Xuyên xoay người, cẳng chân nhức mỏi vậy mà lại tốt lên nhiều, tiểu ca nhi bên cạnh đã buồn ngủ đến mức sắp không mở mắt ra nổi, y vươn tay, bàn tay nắm chặt rồi lại mở ra, chậm rãi đặt lên tấm lưng gầy gò của cậu, cứng đờ vỗ nhẹ: "Mau ngủ đi."Ánh mặt trời sáng lên, xé rách một góc mây mỏng, để lộ ra sắc vàng rực rỡ.

Gà trong thị trấn gáy hai lần, Thẩm Liễu vẫn chưa tỉnh, nhưng Cố Quân Xuyên đã mở bừng mắt, y nhìn khuôn mặt nhỏ ngủ say sưa, nghĩ cậu hẳn đã mệt lắm.

Lúc này đang vào hừng đông, mắt thấy sắp đến giờ Mão (5h-7h), Cố Quân Xuyên duỗi tay vỗ nhẹ lên bả vai của tiểu ca nhi: "Tiểu Liễu Nhi, đến giờ dậy rồi."

Thẩm Liễu mơ mơ màng màng bò dậy, duỗi tay xoa nhẹ đôi mắt.

Bên ngoài vang lên tiếng đập cửa, Cố Tri Hi đã rửa mặt xong từ sớm, nàng sợ Cố Quân Xuyên còn đang ngủ, nhẹ giọng nói: "Ca phu, huynh dậy chưa?"

Đầu óc của Thẩm Liễu vẫn chưa tỉnh táo lắm, Cố Quân Xuyên lên tiếng thay cậu: "Dậy rồi."

Giọng nói vừa thức dậy mang theo chút khàn khàn, khiến lỗ tai người nghe nóng lên, lúc này Thẩm Liễu đã thực sự tỉnh táo lại.

Trên người cậu mặc áo trong, đang định thay quần áo, nhớ tới Cố Quân Xuyên vẫn còn ở đây, cậu quay qua, ấp úng: "Ta, ta muốn thay quần áo."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!