Trời chập choạng tối, mặt trời lặn mang theo sắc vàng óng, chân trời ở nơi xa xăm nhuộm một màu hồng rực rỡ.
Ngẫu nhiên có gió nhẹ thổi qua, thoải mái vô cùng.
Bốn người ngồi cùng nhau trong sân, đồ ăn đặt trên bàn.
Trên mâm đựng bánh nướng mới làm xong, một tô canh trứng cà chua lớn, một dĩa trứng gà xào hành, và một dĩa dưa leo trộn nhỏ.
Trời nóng, bánh nướng không thể để lâu, vậy nên dựa theo số lượng làm cho mỗi người một cái, Cố Quân Xuyên là đàn ông, lượng cơm lớn, nên được nhiều hơn một cái.
Triệu Xuân Mai kẹp một cái bánh vào chén Thẩm Liễu, tiểu ca nhi nhìn mặt bánh được chiên vàng rực, không nhịn được nuốt nước miếng, nhẹ nhàng cắn một ngụm, ngoài giòn trong mềm, hương thơm ngập tràn cả miệng.
Đây là bữa cơm thứ hai ngồi ăn cùng nhau, Thẩm Liễu đã không còn ngại ngùng giữ kẽ như trước đây, chỉ là vẫn không dám gắp đồ ăn.
Cậu cắn vài miếng bánh nướng lớn, có hơi nghẹn, giương mắt nhìn canh trứng cà chua được đặt ở góc bàn, nếu cậu muốn uống, phải duỗi dài cả cánh tay ra thì mới có thể với tới, cậu không dám làm vậy, chỉ đành mím môi nuốt nước miếng.
Cố Quân Xuyên ngồi bên cạnh Thẩm Liễu, mỗi cử động của tiểu ca nhi đều nằm trong đáy mắt của y, nhát gan, cẩn thận, hệt như con thỏ không dám hành động thiếu suy nghĩ trong hoàn cảnh xa lạ.
Rõ ràng là đã khát nước lắm rồi, nhưng thà rằng nhai thêm hai miếng bánh nướng, cũng không dám duỗi tay múc một chén canh.
Cố Quân Xuyên cầm chén, nhanh chóng uống hết canh, rồi đặt cái chén không trước mặt Thẩm Liễu.
Thẩm Liễu ngẩng đầu nhìn y, nam nhân chậm rãi nói: "Múc giúp ta một chén canh."
Cố Quân Xuyên rất ít khi nói chuyện trên bàn ăn, càng hiếm khi làm phiền người khác giúp y làm việc, y vừa mới lên tiếng, cả Triệu Xuân Mai và Cố Tri Hi đều nhìn sang hai người.
Trên mặt Thẩm Liễu nhất thời đỏ bừng, sắc đỏ lan đến tận cổ, nhưng cậu vẫn nghe lời duỗi tay ra, cầm lấy muỗng sứ, múc một chén canh cho Cố Quân Xuyên.
Cố Quân Xuyên nhìn chén canh, rồi nhìn về phía Thẩm Liễu: "Múc cho mẹ và Bảo muội nữa."
"À, dạ."
Ngồi múc canh không tiện lắm, Thẩm Liễu khuỵu gối nửa đứng lên, sau khi múc canh xong, mới quay lại ngồi trên ghế đẩu.
Cố Quân Xuyên gật đầu, nhẹ giọng nói: "Cả bàn đều múc hết rồi, của ngươi đâu?"
Thẩm Liễu lúc này mới hiểu ra, hóa ra y đã nhìn ra bản thân cậu muốn ăn canh từ lâu.
Vừa định cầm chén, một bàn tay to với khớp xương rõ ràng duỗi qua, cầm lấy chén của Thẩm Liễu, múc canh xong thì vững vàng đặt trước mặt cậu: "Có phải rất đơn giản không?"
Vành tai Thẩm Liễu hồng rực, cúi đầu gật nhẹ.
Triệu Xuân Mai che miệng cười, nhưng Cố Tri Hi lại không nhìn ra, khuôn mặt nhỏ phồng lên, tiếng nhai dưa leo giòn tan vang lên.
Thẩm Liễu dùng hai tay ôm chén, canh đã nguội, nhưng vành chén bị Cố Quân Xuyên chạm vào dường như có hơi nóng, bằng không lúc cậu áp lòng bàn tay lên, sao lại cảm thấy nóng chứ…
Mặt trời ngả về tây, hoàng hôn buông xuống, những chú chim mỏi mệt kết bè kết đàn bay về tổ.
Nhà bếp thắp một ngọn đèn dầu, ánh lửa chỉ to bằng hạt đậu chiếu thành những cái bóng loang lổ trên mặt tường.
Thẩm Liễu đang rửa chén, cậu rắc đều một ít tro bếp lên chén dầu, rồi lau sạch bằng xơ mướp và nước, đang lúc cậu định rửa nước lần thứ hai thì Cố Tri Hi đi vào.
Tiểu cô nương đặt thùng nước vừa mới múc từ giếng ở sân sau xuống đất, mở nắp lu nước ra, rồi dùng gáo múc vào lu, sức nàng nhỏ, xách thùng nước tới đây thì còn được, nhưng chẳng thể nhấc nó lên rồi đổ vào lu.
Thẩm Liễu đang rửa chén cách đó nhìn nàng một cái: "Muội để đó đi, ta đổ cho."
Cố Tri Hi cũng không quá khách sáo, bỏ gáo múc nước xuống: "Cảm ơn ca phu."
Thẩm Liễu cười cười: "Không phải chuyện gì lớn, không cần khách sáo."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!