Chương 63: Ngoại truyện 2: Bảo muội đã thành thiếu nữ

Khi hai người ra đến cánh đồng, sắc trời đã tối đen, nhưng có ánh trăng soi rõ đường đi.

Cỏ cây ngoài thửa ruộng xanh um, đầy rẫy côn trùng và bướm đêm, thỉnh thoáng có tiếng dạ oanh (*) hót, líu ra líu ríu khá vui tai.

(*)

Xe bò từ từ dừng lại, Thẩm Liễu nhanh nhẹn nhảy xuống. Thùng xe khẽ lắc lư theo động tác của cậu, Cố Quân Xuyên sợ thùng nước đổ, vội vàng giữ chặt.

Chân y khập khiễng, lúc khiêng vật nặng phụ thuộc hoàn toàn vào cái chân lành. Thẩm Liễu đau lòng nam nhân mệt nhọc suốt cả một ngày, bèn đưa tay đè động tác định xách thùng nước của y: "Tưới nước cho ruộng cũng không mệt mỏi gì lắm, huynh cứ nghỉ ngơi đi, đỡ phải dơ giày."

Tay Cố Quân Xuyên vẫn chẳng hề ngừng lại, y dỗ dành nói: "Thùng nước nặng lắm, ta xách xuống rồi cho em tưới, được không?"

Thẩm Liễu chẳng thể nói lại y, nhân lúc đó xách cái thùng nam nhân đã dỡ xuống, vội vàng mang từng cái một vào thửa ruộng.

Công việc sau đó, tiểu ca nhi nói sao cũng không chịu để y giúp: "Huynh dạy học cả ngày rồi, ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi, ta tự mình làm được mà."

Cố Quân Xuyên chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài gật đầu, dựa vào xe bò.

Ánh trăng rọi xuống, soi sáng gò má thanh tú của tiểu ca nhi, y nhìn đến mê mẩn.

Thẩm Liễu luôn nói y đẹp trai, nhưng Cố Quân Xuyên chưa bao giờ nghĩ vậy. Ngược lại y cảm thấy Thẩm Liễu rất đẹp, trong trẻo như dòng suối trong vắt trên non cao, chỉ cần nhìn em ấy thôi là nỗi lòng xốc nổi có thể bình tĩnh lại.

Tưới nước cho ruộng cũng không quá khó, chỉ cần đi theo luống ruộng đến từng khu là được.

Thẩm Liễu vô cùng thành thạo, nhanh chóng tưới hết gần một nửa ruộng. Thùng nước lắc lư, làm ướt gấu áo, nhưng cậu cũng không mấy quan tâm, tùy tiện vắt một cái, rồi lại tiếp tục tưới nước.

Những vì sao treo lơ lửng trên đồng bằng, tiếng côn trùng kêu ríu rít. Ở nơi ánh trắng không chiếu tới lấp lánh ánh sáng khi vàng khi xanh, rồi bỗng dưng vỗ cánh, bay đi không để lại dấu vết.

Dù Thẩm Liễu là ca nhi, nhưng lúc nhỏ thường theo cha ra đồng chơi, rất giỏi bắt côn trùng và bướm đêm.

Chẳng bao lâu sau, cậu chạy về cạnh xe bò, vô cùng thần bí bảo Cố Quân Xuyên đưa tay ra. Nam nhân nghe lời xòe bàn tay, thấy một con côn trùng nhỏ đậu vào lòng bàn tay mình.

Thẩm Liễu cười nói: "Đom đóm đó, sợ huynh thấy chán, nên mang đến cho huynh chơi."

Tiểu ca nhi nói chuyện như đang dỗ dành An An. Cố Quân Xuyên buồn cười, cúi đầu nhìn con côn trùng nhỏ trong tay, khép hai tay lại, thông qua khe hở có thể thấy ánh sáng yếu ớt của con đom đóm.

Thẩm Liễu nghiêng đầu hỏi: "Huynh có thấy không?"

Cố Quân Xuyên duỗi cánh tay đến trước mặt cậu: "Em nhìn thử đi."

Tiểu ca nhi ngoan ngoãn nghiêng người sang, để lộ một phần cổ trắng nõn.

Hai người đứng rất gần nhau, gần đến mức Cố Quân Xuyên chỉ cần nghiêng nhẹ người qua thôi… là có thể hôn rồi.

Đã thành thân lâu vậy rồi, An An cũng đã chào đời, nhưng khi Cố Quân Xuyên nhìn Thẩm Liễu, vẫn cầm lòng không đặng mà rung động, như thể ở cạnh cậu, những tháng ngày bình thường nhất cũng có thể trở nên thú vị, và cả những khi khó khăn nhất cũng sẽ tràn đầy hi vọng.

Y nuốt nước bọt kiềm chế lại, chỉ dùng gò má vờ như vô tình cọ vào vành tai Thẩm Liễu: "Thấy không em?"

"Lấp la lấp lánh, vàng rực." Tiểu ca nhi cười nhìn y, "Vậy huynh cứ chơi đi, ta còn một luống nhỏ nữa là tưới xong rồi."

Cậu đưa tay chỉ cho y xem, mảnh ruộng trong nhà không lớn, trông chẳng còn lại bao nhiêu.

Gió đêm man mát, mang đến cảm giác vô cùng dễ chịu. Bản thân Cố Quân Xuyên cũng chẳng phát hiện, trên gương mặt bình thản của y là nét dịu dàng tràn đầy như sắp trào ra ngoài: "Từ từ thôi không gấp, ta chờ em."

"Biết rồi ạ."

Khi trở về, xe bò kẽo cà kẽo kẹt, con bê giơ chân lên, chậm rãi đi về nhà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!